Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 32: MƯU TÍNH

Tư Hàn khẽ rũ mắt một cái, có chút mất mát trong lòng.

"Ma tôn, chỗ đó ô uế không thích hợp với người!"

"Không còn ai khác sao?"

Tư Hàn một đường đi đến thạch động, càng đến gần, xung quanh mùi tanh tưởi cùng với tử khí xộc đến khiến hắn mày nhíu càng lúc càng chặt hơn.

Hắn nhíu nhíu mày.

Bỗng dưng một cảm giác cay xè xộc lên mũi Tư Hàn. Khóe mắt hắn liền một mảng ê ẩm, lập tức cắn chặt khớp hàm, mày nhíu lại quay mặt đi không dám nhìn Ngâm Tuyết nữa.

"Ma tôn..."

"..."

Lúc này, Tư Hàn thử đưa tay vận khí, cảm thấy trong cơ thể vậy mà lại có một luồng linh lực vô cùng mạnh mẽ, nhưng nó không giống hỏa công của hắn luyện ngày thường. Thứ này lạnh lẽo hơn rất nhiều, hòa vào cơ thể quyện cùng với hỏa khí nên hiện tại nội lực của hắn đã được ổn định.

"Ma tôn!"

Tư Hàn gác cánh tay lên trán ổn định lại tâm trạng đang vô cùng mệt mỏi của mình. Ba ngày trước hắn đang luyện công thì bị một luồng khí nóng xộc lên đại não, hỏa khí chạy tán loạn trong cơ thể. Hắn còn tưởng mình thật sự đã bị hỏa khí làm cho điên cuồng nên tự đánh mình một chưởng ngất đi.

Bên ngoài rất nhanh có người đẩy cửa tiến vào cúi đầu.

Thấy y không trả lời hắn khẽ nhướn mắt.

Thấy hắn có chút mất kiên nhẫn lính canh lập tức cúi đầu.

Tư Hàn ánh mắt âm trầm.

"Dẫn đường!"

"Người đâu!"

"Thạch động? Đưa ta đến đó!"

Nghe lính canh nói vậy bỗng Tư Hàn cảm thấy có chút bất an. Hắn liền đứng bật dậy khỏi ghế.

"Người các ngươi giam ba ngày trước đâu rồi?"

Khi đến ngay cửa, Tư Hàn không tiến vào mà đứng ở đó lén lút nhìn vào trong. Hắn thấy Ngâm Tuyết bị treo trên cao, tóc tai rũ rượi, toàn thân bị những vết roi làm cho bị thương, máu từ thân y rỏ ruống mặt đất đọng thành vũng.

Bất giác, Tư Hàn tự hỏi có khi nào là Ngâm Tuyết đã âm thầm cứu mình hay không?

"Dạ... hiện ở trong thạch động!"

"Từ lúc ta ngất xỉu đến giờ có ai đến đây hay không?"

"Hửm?"

Lúc Tư Hàn tỉnh dậy thì đã là buổi chiều của ba ngày hôm sau. Khi mở mắt ra, hắn cẩn thận đảo một vòng nhìn trần nhà. Vẫn là Huyền môn cung cô tịch lạnh lẽo, vẫn là căn phòng tối tăm trống vắng như ngục tù mà hắn sớm đã nhìn đến chán chường suốt mười mấy ngày qua. Hắn nhớ rằng mình đã nhìn thấy Thiên Hoa sơn, còn có sư phụ bên cạnh nằm ôm mình. Hóa ra, tất cả chỉ là một giấc mơ.

"...Dạ!"

"Dạ, có Lục tả sứ!"

"Dạ không có!"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...