Chương 31: 31
Nghiêm Nghĩa Tuyên nhướn mày: "Chẳng lẽ cậu định làm dân lành lật đổ vị lão gia ngang ngược này?"
Kỷ Linh đi trước lấy xe từ bãi đỗ xe chạy đến cửa khách sạn, sau đó tiếp đón Nghiêm Nghĩa Tuyên còn đang chờ ở cửa: "Lên xe đi, đại thiếu gia."
Kỷ Linh không rõ vì cái gì về nhà cũng phải căn thời gian chính xác như vậy, nhưng hắn không hỏi nhiều.
Kỷ Linh liếc nhìn Nghiêm Nghĩa Tuyên đang thắt dây an toàn bên cạnh, nghĩ thầm, hắn tốt xấu gì đường đường cũng từng là lão tổng của tập đoàn lớn, vậy mà giờ đã lưu lạc tới nông nỗi làm thằng kéo xe cho thiếu gia.
Nghiêm Nghĩa Tuyên không tỏ ý kiến gì.
Kỷ Linh nói: "Tôi cười nếu đặt vào trước kia, anh khẳng định là vị lão gia ngang ngược chuyên tác oai tác quái."
Nghiêm Nghĩa Tuyên hỏi: "Biết ở đâu chứ?"
Kỷ Linh khởi động ô tô, nhấp môi ngăn lại ý cười nói: "Tôi nào dám lật đổ anh a."
Nghiêm Nghĩa Tuyên chưa từng thấy ai phát triển sự nghiệp nhanh như vậy, hơn nữa lần đó ở văn phòng, Nghiêm Nghĩa Tuyên cảm thấy mình có thể chế trụ hắn, nhưng hắn lại có thể lập tức xoay chuyển chiến cuộc, hắn đối với những việc trên thương trường thể hiện như cực kỳ quen thuộc, quen thuộc đến mức Nghiêm Nghĩa Tuyên cơ hồ cho rằng hắn là một tay già đời.
Cái gọi là tướng tạo từ tâm, nhất định là nội tâm thay đổi làm bề ngoài Kỷ Linh cũng thay đổi theo.
"..." Đứa bé giữ cửa cũng nhịn không được mà hướng hai người nhìn, Nghiêm Nghĩa Tuyên hung hăng trừng mắt liếc nhìn Kỷ Linh một cái.
Kỷ Linh mở hướng dẫn ra, rồi đi dọc theo tuyến đường hướng dẫn, sắp tới giờ tan tầm cao điểm, tình hình giao thông không được tốt lắm. Nghiêm Nghĩa Tuyên ngồi ở bên cạnh Kỷ Linh, nhìn ngựa xe như nước, đột nhiên nói: "Tôi cảm giác mỗi một lần gặp cậu, cậu đều có điểm không giống lần trước."
Chương 31
Kỷ Linh lắc đầu: "Không phải có hướng dẫn sao? Hơn nữa còn có anh ở đây, chẳng lẽ anh lại không biết đường về nhà?"
Kỷ Linh chuyên tâm lái xe, mắt nhìn thẳng, nói: "A, gần đây có thay đổi xe với chỗ ở, mua thêm ít đồ."
Nghiêm Nghĩa Tuyên không tiếp tục giải thích.
Hơn nữa càng ngày càng có quyết đoán, làm cho người khác khó có thể cự tuyệt.
Là bởi vì sự nghiệp khiến hắn như vậy sao?
Điểm này cũng rất kỳ quái.
Nghiêm Nghĩa Tuyên trực tiếp ngồi an vị trên ghế phụ.
Kỷ Linh biến hóa không phải chỉ là quần áo, mà là ở cảm giác.
"Cậu cười cái gì?" Nghiêm Nghĩa Tuyên hỏi.
Càng ngày càng tự tin, càng ngày càng thả lỏng, phảng phất như mọi chuyện hết thảy đều đã định liệu trước, khí định thần nhàn.
Kỷ Linh vốn cho rằng Cẩn Viên chỉ tồn tại theo tính chất nửa truyền thuyết, có thể chỉ có thế hệ trước Nghiêm Tế Sinh là ở đây, cho nên khi Nghiêm Nghĩa Tuyên gọi nơi đó là "Nhà", thì Kỷ Linh hơi hơi kinh ngạc.
Bình luận