Chương 4: 4
Kỷ Linh không vui mà liếc mắt nhìn hắn, nói: "Không cần giống như bắt cóc vậy chứ?"
Kỷ Linh này cũng thật là, mới ra khỏi miệng hổ lại rơi miệng sói, nhóc con dê nhỏ học đòi người khác dính vào nơi phồn hoa làm gì.
Kỷ Linh cũng lười rối rắm, duỗi tay nhéo nhéo ấn đường, quyết định bình tâm tĩnh khí. Nghiêm Nghĩa Tuyên nhìn động tác già nua của hắn, cảm thấy có điểm thú vị, câu có câu không cùng hắn trò chuyện.
Hiện giờ Kỷ Linh đại khái khiến cho Nghiêm Nghĩa Tuyên có chút hứng thú, nhẫn nại chơi đùa, chờ ăn tới tay rồi, còn không phải chỉ còn ba phần nhiệt.
Hơn nữa Nghiêm Nghĩa Tuyên đối với Tống Bá Lân trước kia cũng có liên hệ nhất định.
Nghiêm gia ở thành thị này có một khu trại nuôi ngựa, trên cơ bản nổi tiếng cả nước, nhưng trong nước cũng không phổ biến văn hóa nuôi ngựa đua ngựa cho lắm, cái trại nuôi ngựa này không trở thành trọng điểm tuyên truyền trong thành thị, nếu không phải người trong nghề, sẽ không thể nào biết nơi này có trại nuôi ngựa lớn như vậy.
Nghiêm Nghĩa Tuyên một phen ôm chầm vai Kỷ Linh, cười to nói: "Lớn hay không cậu thử rồi sẽ biết ngay."
Vì cái gì đi phản ứng lại hắn.
Nói đến cũng kỳ lạ, Tống Bá Lân cùng Nghiêm Nghĩa Tuyên cũng không quá quen biết, việc kinh doanh không chút quan hệ, chỉ ngẫu nhiên giao thiệp một chút.
Kỷ Linh rất rõ ràng tâm tính của Nghiêm Nghĩa Tuyên, tìm tình nhân cũng giống như ăn cơm, chút ngọt chút cay, chịu không nổi nữa thì bỏ đi đổi món.
Nhưng thần kỳ là, Kỷ Linh hiện giờ có thể nhớ lại mỗi một lần cùng Nghiêm Nghĩa Tuyên gặp nhau.
Nghiêm Nghĩa Tuyên tựa như đã dán đầy nhãn bao dưỡng lên người hắn, nhưng hắn lại không cách nào coi Nghiêm Nghĩa Tuyên như kim chủ mà đối xử.
Thời điểm năm đó còn chơi nhiệt tình như vậy, ai mà nghĩ sẽ có ngày hôm nay.
Chương 4
Nghiêm Nghĩa Tuyên cường thế dẫn dắt Kỷ Linh xuất viện, xe đã ở bên ngoài chờ sẵn, Kỷ Linh thình lình bị Nghiêm Nghĩa Tuyên nhét vào trong xe.
Kỷ Linh nhịn không được châm chọc: "Ngài là đại thiếu gia, ngài lớn nhất."
Cho đến khi ra khỏi trung tâm thành phố, Kỷ Linh mới dần dần nhận ra được địa điểm sắp tới.
Cho nên khi Kỷ Linh đối mặt với người này, tâm tình có chút phức tạp.
Bọn họ từng ở nơi nào uống rượu, hội nghị mậu dịch nào từng gặp mặt, từng ký ức đều có thể hiện ra rõ ràng.
Làm "Lão tổng" thường xuyên đi công tác, Kỷ Linh dĩ nhiên đối với thành thị này cũng không xa lạ gì, nhưng hắn có thể nhận được đường lại chưa chắc xác nhận rõ ràng chi tiết, cho nên hắn có thể nhìn ra Nghiêm Nghĩa Tuyên chắc chắn không phải dẫn hắn về nhà, nhưng cụ thể thì không biết đến cùng là bọn họ đi đâu.
Nghiêm Nghĩa Tuyên ngồi vào bên cạnh hắn, cười nói: "Tính tình còn rất lớn nha."
Ngày Kỷ Linh xuất viện, Nghiêm Nghĩa Tuyên thật sự tới.
Chính vì Kỷ Linh quá hiểu rõ suy nghĩ của những người như thế này, mới cảm thấy vô cùng thất bại.
Kỷ Linh nháy mắt muốn cắn đứt đầu lưỡi của mình.
Bình luận