Chương 72: Phiên ngoại: Trọng sinh (1)
Bên ngoài là mưa đêm đen, đèn đường đều như bị nước mưa dập tắt, chút ánh sáng hắt lại đây cũng không rõ ràng, ánh đèn bên trong xe chiếu lên cửa sổ xe, làm cho tấm kính có tác dụng như một tấm gương soi.
Kỷ Linh tựa hồ vẫn không nghe lời gã nói, mà xoay đầu.
Hắn nâng tay lên, nhìn cổ tay áo sơ mi lộ ra khỏi áo khoác, đường viền tơ vàng, bên trên đính một cái nút tay áo bằng đá quý hình vuông ổn trọng.
Kỷ Linh đột nhiên mở miệng, cắt đứt lời gã.
"Tôi biết."
Mà chiếc xe này đang cấp tốc chạy băng băng trên đường, bên ngoài xe một màu đen nhánh, mưa to giàn giụa, nước mưa nện trên thân xe phát ra tiếng vang rất lớn, cửa sổ xe bị bao phủ trong màn mưa, cần gạt nước nỗ lực làm việc, ý đồ mở ra một tầm nhìn nhỏ nhoi.
"Tôi còn tưởng ngài đã ngủ rồi." Trợ lý nói, gã dừng một chút, tiếp tục: "Lần đầu ông chủ đi Mỹ lại không định trước ngày về."
Kỷ Linh tiếp tục nói: "Tôi biết chân thành là thế nào."
Kỷ Linh nhìn khuôn mặt hiện lên trên cửa sổ xe, đường nét khắc sâu, ngũ quan lập thể, diện mạo điển hình của người phương Bắc, cùng khuôn mặt tuấn tú tinh xảo trong gương ngày thường hoàn toàn khác biệt.
Hắn ngồi ở ghế sau xe, nhìn về phía vị trí tay lái, người ngồi nơi đó chính là cựu trợ lý của hắn.
Trợ lý sửng sốt.
Kỷ Linh xác định ra một chuyện, làm hắn khiếp sợ.
Kỷ Linh không thể tưởng tượng mà mở to hai mắt, cảnh tượng này, làm sao quen thuộc như vậy!
Phiên ngoại: Trọng sinh (1)
"Ông chủ, ông chủ? Chủ tịch!"
Hắn vốn dĩ hẳn đang nằm trên giường lớn ở Cẩn Viên, cùng Nghiêm Nghĩa Tuyên an ổn mà ngủ, nhưng trong lúc mơ ngủ hắn cảm giác có người gọi hắn, hắn mở to mắt, phát hiện chính mình ở trong một chiếc xe.
Hắn còn có chút chưa rõ tình hình, cảm giác bị đánh thức làm cho hắn trở nên chậm chạp, nhưng nháy mắt sau hắn lại bị tình cảnh trước mắt hấp dẫn lực chú ý.
Hắn thu năm ngón tay lại, xương tay hiện lên rõ ràng, bàn tay rất lớn, cùng bàn tay trắng nõn thon dài của Kỷ Linh không giống nhau.
"... Nam nhân như ngài vô cùng có mị lực, ở bên cạnh ngài rất khó không thích ngài... Ngài lấy tình yêu làm trò tiêu khiển, lại không biết người khác chân thành."
Kỷ Linh mở choàng mắt.
Trợ lý không thấy hắn đáp lại, tự mình nói tiếp: "Mặc kệ thế nào, ông chủ nói vậy là đã sắp xếp ổn thỏa. Ngài chính là như vậy, không chấp nhận được người khác không làm theo suy nghĩ của ngài, ngài có biết không ngài kỳ thật là một người cuồng khống chế?"
Càng nghe càng thấy quen tai, nhưng Kỷ Linh lại bị thân thể của mình hấp dẫn lực chú ý.
Trợ lý còn đang đứt quãng mà nói, gã càng nói nhiều, biểu hiện cảm xúc trên mặt càng dần dần mất khống chế.
Bình luận