Chương 5: 5
Cô giống như là bị người khác nhìn thấu suy nghĩ của mình, vội ngẩng đầu lên nhìn thầy giáo, thấy bị nhìn lại, lại nhanh chóng cúi đầu. Thầy Giang thấy nữ sinh xinh đẹp xấu hổ không dám nhìn hắn, bộ dang ngượng ngùng đỏ mặt kia, làm bụng bia của hắn trong nháy mắt biến mất, tâm trạng lâng lâng.
"Thiên với ta không có làm gì! Chỉ là, ta lại mơ một giấc mộng xuân, cảm thấy rất có lỗi với Thiên."
"Thầy cao cao tại thượng không thể xâm phạm, em làm sao dám mở miệng đùa giỡn thầy được chứ? Em chính là có ý nói, nước miếng của em chảy xuống rồi! Thầy trong lúc dạy học làm cho em nhìn đến chảy nước miếng. Xin thầy, đừng có phát ra mị lực mạnh mẽ như vậy chứ, bọn em không đỡ được phong thái của thầy!"
Trong giờ học, Từ Tiểu Linh nhìn chằm chằm người đang ngồi bên phải của mình. Tuyết Nhi phát xuân ư? Cư nhiên mặt đỏ thành như vậy, tám phần là chủ nhật trước cùng Quân Thánh Thiên xảy ra chuyện gì đáng xấu hổ rồi.
Cô mở tờ giấy An Tuyết Nhi nhờ người chuyển tới.
Thầy Giang gương mặt tròn hơi tức giận trừng hướng Từ Tiểu Linh.
Từ Tiểu Linh đầu tiên là giả bộ vô tội, sau lại giả trang sùng bái, làm cho thầy Giang tâm nở hoa mà tha cho nàng.
"Từ Tiểu Linh, đi học mà không lo học cho tốt, lại đùa cợt thầy giáo, dám nói ta chảy nước miếng?"
Thầy Giang đột nhiên bị đánh thức, theo bản năng sờ sờ miệng, xem một chút có phải chảy nước miếng, nghĩ đến có học sinh trước mặt An Tuyết Nhi nhạo báng hắn, nét mặt già nua không khỏi mắc cỡ tại chỗ mắng chửi người.
đối phó!
Oh my God! Giở trò quỷ a! Trung niên mà còn giả trang thanh thuần. Bệnh! Từ Tiểu Linh nhàm chán viết tờ giấy ném cho An Tuyết Nhi, giải buồn, giết thời gian.
Thầy Giang vui vẻ, tự cho mình là đẹp trai, một tay tựa bảng đen, một tay đút túi quần, hai chân ngắn ngủn còn bắt chéo, hăng hái bừng bừng giảng bài, phải tiếp tục phát ra mị lực kinh người của mình. Từ Tiểu Linh quay đầu nhìn về phía An Tuyết Nhi, lè lưỡi nhún nhún vai, lão Giang thật d�
"Được rồi! Không nói giỡn nữa".
Cô đem lực chú ý lên thầy Giang trên bục giảng. Lão thầy thế nào cũng đỏ mặt? Hắn đầu trọc còn toát ra chút mồ hôi.
"Thầy... nước miếng chảy xuống kìa!"
Tờ giấy nhanh chóng lại chuẩn xác ném lên trên bàn An Tuyết Nhi, An Tuyết Nhi quay đầu liếc nhìn Tiểu Linh ở đối diện nháy mắt ra hiệu, liền mở tờ giấy ra. Sau khi xem xong, mặt cô còn đỏ hơn trước. Đang suy nghĩ đến mộng xuân đêm đó, cô thế nhưng nằm mơ cùng với nam nhân xa lạ thân thiết, thật là mắc cỡ chết người.
Haha! Không nghĩ tới, hắn tuy đã có tuổi, nhưng mà vẫn có nữ sinh ngưỡng mộ hắn. Thầy Giang vui sướng đến mất quên cả việc mình vẫn còn đang ở trong lớp dạy học, liền đứng trên bục giảng mà khúc khích cười, thấy thế học sinh trong lớp cũng không giải thích nổi, liền cho là lão trúng tà. Đem tất cả thu vào trong mắt, Từ Tiểu Linh buồn cười lên tiếng đánh thức thầy Giang
"Tuyết Nhi, mau thành thật khai ra, Quân Thánh Thiên làm gì mi. Để cho mi một học sinh ngoan đi học lại đỏ mặt không lý do vậy hả?'
Bình luận