Chương 50: Edit: Raph
Lệ Hàn Bân quét mắt nhìn bên truyền thông ngồi dưới đài, hắng giọng: "Warner có được 80% cổ phần của tập đoàn Lệ Thị, hôm nay chính thức tuyên bố với bên ngoài thu mua tập đoàn Lệ Thị, tập đoàn Lệ Thị tiếp tục giữ chế độ như cũ, quyền hành quyết định tất cả thuộc về Warner".
Trần Bình, Huống Du hai mắt nhìn nhau, cuối cùng cũng không thuyết phục Lệ Hàn Bân cố chấp nữa.
"Cậu là đồ xấu xa! Chăm sóc con nuôi của tôi thành gầy như thế, còn nói không biết xấu hổ!" Huống quản lý đúng là âm hồn bất tán chẳng biết đã bay đến phía sau lưng Lệ Hàn Bân từ lúc nào, trên mặt viết đầy chữ 'phàn nàn'.
n ra tại khách sạn Gấm Châu thành phố S, 3h chiều, cổ đông quan trọng của công ty Warner cùng tập đoàn Lệ Thị đều có mặt. Trên đài hội nghị, hai mắt Lệ Hàn Bân nhắm chặt, sống lưng cố chấp thẳng tắp. Huống Du ngồi bên cạnh cực kỳ bất mãn đối với loại hành vi cậy mạnh này, lần nữa nhỏ giọng nói: "Không thoải mái thì chúng ta lập tức trở về bệnh viện!"
"Không sao thì tốt!" Lệ Hàn Bân cười nhạt một tiếng, quay người chuẩn bị đi vào toilet thay âu phục.
"Em..." Trần Bình bị sắc mặt thay đổi bất thình lình của Huống Du làm cho giật mình, trong mắt chứa đầy ấm ức.
Phía sau truyền đến sự quan tâm của hảo hữu, Lệ Hàn Bân không quay đầu lại, thở một hơi thật dài, cố gắng khiến giọng thật bình thản: "Buổi họp báo thu mua Lệ Thị bắt buộc phải làm, hai người yên tâm, chỉ là tổ chức họp báo mà thôi. Danh dự hay danh vọng, đối với tôi mà nói căn bản không quan trọng!"
"Lệ Hàn Bân, cậu muốn làm như thế thật đấy à!" Huống Du bị người anh em tốt không chịu nghe khuyên bảo kia làm cho tức đến mức mắt bốc hỏa.
"Tổng giám đốc!"
"Hàn Bân!"
Trần Bình lắc đầu, hiểu rõ: "Không sao, em có thể hiểu được tâm trạng của anh!"
"Tôi không sao!" Giống như dự liệu, lại là ba chữ này.
"Bình, em đang làm cái gì? Không phải em quan tâm cậu ấy nhất sao?" Huống Du chỉ vào Lệ Hàn Bân, lớn tiếng trách cứ Trần Bình: "Không khuyên cậu ta một chút thì cũng thôi đi, còn giúp cậu ta làm ẩu, cậu ta hiện giờ cái dạng này rời khỏi bệnh viện thế nào?"
Buổi họp báo di�
Lệ Hàn Bân không nhìn sắc mặt khó coi của Huống Du, vòng qua anh đi vào toilet trong phòng bệnh. Đứng trước gương cẩn thận đánh giá thân thể mình: "May mắn mấy đứa nhỏ cũng không quá lớn, chỉ giống như một cái bụng nhỏ".
Trợ lý Trần Bình xách theo bộ âu phục đi vào phòng bệnh: "Tổng giám đốc, âu phục của anh đã ủi xong!"
"Cậu tên tiểu tử thối này!" Hướng Du liếc mắt một cái với Lệ Hàn Bân, lúng túng gãi đầu, nhỏ giọng nói xin lỗi, "A Bình, anh nhất thời nóng tính, trách oan em rồi!"
"Huống thiếu gia, anh lớn tiếng như thế làm gì, là tôi cứng rắn muốn trợ lý Trần làm thế". Lệ Hàn Bân đẩy Huống Du đến cạnh Trần Bình, "Nhanh xin lỗi A Bình đi!"
Lệ Hàn Bân nhìn Huống Du trong gương, lựa chọn tiếp tục không đếm xỉa gì đến anh.
Bình luận