Chương 11: Bạn Thân, Không Có Thì Buồn Lắm!
Cả nhà đã đi vắng, chỉ còn Minh ở nhà. Vừa xuống cầu thang cậu vừa nghĩ:
“Thằng điên, chị mày đây, còn giả bộ hỏi ai nữa, làm trò”
“Trời ơi, chuyện gì nữa đây?”
9:00 am – Phòng của Minh
*Nhỡ đâu đứa nào ăn trộm lừa mình ra ngoài xong phang cho một cái thì…*
Vừa nói vừa đặt sáu cái cốc, bát đựng đá cùng chai coca xuống sàn, Minh kéo ghế ra ngồi, chờ một tràng những câu hỏi bất tận từ đám bạn. Nga uống xong giả vờ mãn nguyện:
“Ahhh, thật là sảng khoái”
*Ding dong*
Ra đến nơi, cậu hỏi lớn:
“Sao trông tã tượi thế?”
Chương 11: Bạn thân, không có thì buồn lắm!
“Đừng đùa nữa, vào vấn đề luôn đi”
“Đâu, thấy thế nào tao nói vậy”
Ngoài cửa vọng vào giọng nói “oanh vàng”:
Nghe giọng biết ngay là Ly, Minh liền mở cửa, hội bạn của cậu đang đứng chờ ở ngoài:
“Thì??? Như thế nào???”
Liêm hùa theo, Ân ngồi cạnh vẫn tu ừng ực, còn Ly quay sang nói với cậu một câu rất thừa:
“…”
*Ding dong ding dong ding dong…*
…
*Ding dong*
“Ui chà, đã quá, đi nắng nôi mãi mới được phục vụ”
….
Minh không hiểu ý Ly là gì, lại trưng bộ mặt ngô nghê ra hỏi lại:
“Biết ngay mà”
Rồi nhìn mọi người chờ đợi. Ly lúc này không cười nữa, nhìn cậu nghiêm túc, nói:
“Để mọi người chờ lâu quá con”
“A, chúng mày…”
“Ngủ, kệ tao”
“Ơ hay, tao vừa ngủ dậy thì thế, mày đang giả ngơ à?”
“Nước đây”
Minh lầm bầm, mệt nhọc bước ra khỏi giường, dưới nhà chuông cửa đang réo inh ỏi. Hôm nay là ngày nghỉ, hay đúng ra là ngày giáo viên họp nên học sinh được nghỉ. Và nhà trường đã thật tâm lý khi tổ chức ngày hội vào hôm trước đó, để học sinh có thể được “quậy” tới bến mà không phải lo việc học của ngày hôm sau.
“Mày biết là tao đang nói gì mà”
Khôi thấy mọi người cứ nói chuyện chả liên quan gì nhau, lăn ra cười một lúc mới nói:
“Tối qua, bọn tao đã thấy”
“Ai vậy???”
“Uhm”
Nghe Khôi nói, Minh buông luôn một câu:
Rồi tất cả cùng vào nhà, Minh cẩn thận khóa cửa rồi đi lấy nước, còn bọn kia bỏ giày dép xong cứ thế rục rịch kéo lên phòng cậu chờ sẵn, lần nào cũng vậy, Minh đã quá quen rồi.
Bình luận