Chương 18: Tuần Lạnh Lẽo
Minh đập đập Dương liên hồi, miệng gọi to, Dương lười biếng trở mình, mắt mở he hé vì vừa tỉnh dậy chưa quen ánh sáng, thấy Minh đang ngồi trên giường kêu gọi, cậu cười:
“Sợ cháu muộn giờ, còn phải về nhà chuẩn bị đồ nữa”
“Buổi sáng sớm nhìn ông đáng yêu quá”
Hai người ngồi vào bàn, mỗi đứa lấy 2 lát bánh mì, quệt qua loa ít pho mát rồi đưa lên miệng. Bố Minh nhấp một ngụm café rồi đặt cốc xuống bàn:
“Hôm nay thứ hai rồi à?”
“Dương vẫn đang ngủ hả?”
“Chào buổi sáng mẹ yêu”
“Đành vậy chứ biết làm sao…”
“Gọi nó dậy đi, ăn sáng rồi còn về chuẩn bị đi học”
n Dương ra cửa, trước khi đi còn nhắn nhủ cẩn thận:
“Vâng, ngủ say như chết”
“Nhanh nhưng đảm bảo” – Dương quay sang cười
“Ừ!!! Thứ hai đó, dậy đi!!!”
“Ăn sáng đi cháu, rồi về”
“Vâng ạ”
“Ui giời, nó phóng nhanh bỏ xừ ra, bố khỏi lo” – Minh xen vào
“Dương hôm nay cũng phải đi học nhỉ? Có cần bác đưa về không?”
Hai người bắt đầu trêu chọc nhau, làm mẹ Minh phải ngăn lại, nhắc nhở ăn xong sớm còn chuẩn bị đi học. Bữa sáng kết thúc nhanh chóng trong 5 phút, Minh ti�
“Luôn”
“Vâng ạ”
Chương 18: Tuần lạnh lẽo
Bỏ ngoài tai lời nói thân mật pha chút trêu đùa của Dương, Minh cố lay cậu dậy bằng được, Dương không thèm mở mắt, hỏi:
“Dậy sớm thế con?”
“6 giờ kém 15″
“Mấy giờ rồi?”
“Dạ không ạ, cháu tự đi xe máy được mà bác”
“Mơ ngủ đấy à? Dậy mau lên”
“Ông còn phải về nhà rồi đi học cơ mà, thằng điên này”
Những tia nắng ấm áp của buổi sớm khẽ rọi qua ô kính cửa sổ, Minh cựa mình thức dậy, thấy thật lạ vì mình dậy sớm hơn bình thường. Cậu với tay tìm điện thoại kiểm tra thời gian, chợt nhận ra một cảm giác khác thường. Nhìn xuống dưới, Minh nhận ra cánh tay to khỏe của Dương đang đặt trên hông mình. Dương vẫn ngủ say, tiếng thở đều đều, trong ánh bình mình, gương mặt điển trai của cậu hiện lên thật đẹp, Minh nằm ngắm Dương một hồi, thấy tự hào vì có một thằng bạn không chỉ giỏi mà còn đẹp trai đến vậy, thế này bảo sao mà các cô cứ điêu đứng mãi. Nhìn chán chê, Minh gỡ tay Dương ra, nhẹ nhàng ra khỏi giường rồi xuống tầng, mẹ cậu đã dậy từ lâu, đang chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà.
Dương uể oải đứng dậy, đi vào nhà tắm thay quần áo mặc của mình, rồi cùng Minh xuống nhà ăn sáng. Lúc này bố mẹ Minh đã có mặt ở bàn ăn, mẹ cậu nói:
“Tôi suýt chết mấy lần đây, đảm bảo đầu ông ý”
Thứ Hai – 5:30am
“Ok ạ”
“Thế đi tiếp xem bao giờ chết”
“Còn sớm mà, để tôi ngủ”
Bình luận