Chương 40: Hậu Đêm Lãng Mạn: Chủ Nhật Màu Hồng
Khang không đáp mà bắt đầu cúi xuống hôn nhẹ lên môi của Minh, cậu còn chưa hết choáng thì Khang đã luồn tay vào trong áo cậu. Hơi lạnh làm Minh run cả người, cậu nói:
“Cậu bảo gì cơ?”
“Cậu không muốn tôi làm thế sao?” – Giọng Khang có chút buồn xen lẫn lo lắng
“Không phải…”
Minh chưa kịp nói hết, Khang lại tiếp tục hôn dần từ cổ xuống ngực cậu, trong khi tay vuốt ve hai bên eo khiến Minh cứ run lên. Cậu cố hết sức để lên tiếng:
“Sao thế?”
Bản tính trẻ con nổi lên, Minh đưa tay lên vuốt nhẹ sống mũi cao của Khang, vừa nghịch vừa cười thầm khoái chí, cho đến khi chạm dần xuống môi thì tay bị tóm lấy bất ngờ làm cậu giật bắn mình. Khang mở mắt ra, tay đang giữ cổ tay Minh, cười:
Lần này thì Khang dừng hẳn lại, vẫn giữ nguyên tư thế, Khang hỏi:
“Chỉ nghịch chút thôi mà”
Khang không nghe rõ Minh nói gì, liền cúi đầu xuống:
Hai bên má Minh lúc này đã đỏ lắm rồi, cậu nhắm tịt mắt quay đi, hai tay che lấy mặt, lí nhí:
Khang ngẩng lên nhìn Minh, rồi rút tay ra đặt lên bụng cậu qua lớp áo:
Chương 40: Hậu đêm lãng mạn: chủ nhật màu hồng
“Đừng…đừng làm thế. Lạnh quá….”
“Tôi không…”
“Ý tôi không…phải thế. Đừng…làm…nữa”
Cậu đã trở thành người yêu của Khang rồi.
Mặt Minh đỏ dần lên, cậu ấp úng:
Minh cười chống chế, định quay lưng giấu vẻ mặt xấu hổ đi thì bị Khang giữ lại, đè ngửa ra giường:
“Vậy có chuyện gì? Cậu mệt à?”
Minh khẽ nghiêng người nằm đối diện với Khang, thích thú ngắm nhìn khuôn mặt của Khang khi ngủ. Vừa ngắm vừa nghĩ thầm:
*Ngủ mà cũng đẹp trai thế này sao*
Tiếng chim hót cùng những tia nắng buổi sớm làm Minh thức giấc. Mọi khi vào cuối tuần cậu vẫn thường ngủ nướng, nhưng việc ở trong khách sạn và không khí trong lành của vùng núi đã khiến cậu dậy sớm hơn bình thường. Minh mở mắt nhìn quanh, chẳng thấy ai khác ngoài Khang đang nằm ngủ bên cạnh, một tay vòng qua ôm lấy người cậu. Ánh sáng lúc này đã đủ để Minh có thể nhìn rõ khuôn mặt Khang, bất giác cậu bồi hồi nhớ lại chuyện tối qua, rồi mỉm cười trong niềm hân hoan xen lẫn chút ngượng ngùng.
Giọng Khang đầy gian tà, làm Minh trong phút chốc chuyển sang bối rối:
“Tôi ngượng lắm”
“Vậy tôi sẽ để tay bên ngoài”
“Không pha…”
“Giờ đến lượt tôi nghịch cậu”
“Kìa…từ từ đã…Sao lại thế này?”
“Dậy sớm quá hết việc để làm rồi à?”
Bình luận