Chương 45: Điệp Vụ Bất Thành
Minh vờ như không biết về sự hiện diện cái cái vết kỳ lạ xuất hiện trên cổ mình, còn hỏi lại như thể cũng đang ngạc nhiên lắm. Trong khi Ly thì đang mải thắc mắc nên cũng chả để ý tới phản ứng của Minh, liền chỉ lại lần nữa:
Vừa nói Ly vừa ấn ấn vào cổ Minh làm cậu khẽ la lên:
“Mày nói gì đấy?” – Ly tròn mắt nhìn Minh
“Thật mà…Chỉ đưa tao về thôi rồi Khang đi luôn”
Ly hí hửng ngồi xuống cạnh Minh, câu hỏi ấy làm cậu giật thót:
“Ơ ai làm gì? Tao nhắc lại coi như đồng ý với mày còn gì”
“Tao cũng không hiểu sao, chắc tại trời lạnh”
“Hả?”
“Á…”
Minh bật cười gượng một cái để chứng minh cho cái sự “buồn” của mình, trong khi thực tế vừa rồi do Ly ấn vào vết thâm nên cậu mới đau mà kêu lên. Ly nghe vậy thì nói:
Minh quay lại thì thấy Ly đang lộ rõ vẻ ngạc nhiên còn mắt cứ dán chặt vào cổ mình. Cậu hỏi lại:
Ly vừa nói vừa chỉ tay vào gần cổ Minh, còn cậu theo hướng chỉ thì khẽ chạm lên cổ mình. Chợt thấy hơi nhói ở chỗ mình vừa chạm, Minh sực nhớ ra cái vết đó là gì, lập tức trở nên lúng túng, buột miệng nói:
“Không phải, tao chỉ thấy…buồn thôi”
Thứ tư
“Ừ chỉ vậy thôi, chỉ đèo về nhà thôi chứ không có gì khác đâu”
Dù rằng sự thật không phải thế, Minh vẫn vừa nói chắc nịch vừa nhìn Ly đầy kiên quyết để thuyết phục, còn trong lòng lại thấy rất tội lỗi vì bản thân đang nói dối mà không hề chớp mắt. Chẳng biết có tin hay không, chỉ thấy Ly cười toe, giọng trêu chọc:
“Lạ nhở, bình thường mày có nhạy cảm thế đâu”
Bỗng Ly thốt lên:
“Làm sao đấy?”
“Không, đã…đã nói gì đâu. Cổ tao có gì thật à?”
Minh vừa nói xong đã cảm thấy mình thật ngớ ngẩn khi đưa ra một giả thiết chẳng liên quan gì tới câu chuyện. Cứ nghĩ rằng cách hành xử bất thường vừa rồi của mình sẽ khiến Ly nghi ngờ và càng tò mò thêm, Minh đã rất bất ngờ khi Ly đùa một câu:
Chương 45: Điệp vụ bất thành
“Hôm qua thế nào?”
“Chết…vẫn còn à?”
“Chém gió dở tệ, Khang chở mày về nhà mà không làm gì thì tao đi đầu xuống đất.”
“Có vết gì trên cổ mày kìa?”
“Có một vết thâm nhỏ nhỏ ở đây này”
“Mày lại bắt đầu đấy” – Minh chép miệng
Nghe Minh nói, Ly liền bĩu môi cười:
“Hôm qua…?…à…thì…có thế nào đâu”
Minh biết thừa là Ly đang trêu mình nhưng cũng chẳng biết phải làm sao để đối đáp lại, đành chán nản thở dài một tiếng rồi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Vết gì kia?”
“Đau à? Tao chỉ chạm nhẹ thôi mà”
Bình luận