Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 5: Trật Nhật Cũng Không Yên

“Hú hú, hết giờ rồi”

“Phải rồi, phải biết ơn trời đã tạo điều kiện cho hai đứa có thời gian ở riêng với nhau chứ”

….

“Minh à”

*Thôi toi rồi*

Vừa nói Khang vừa tiến lại gần, cười thâm hiểm, còn Minh thì cứ co rúm lại không biết phải làm gì, cậu biết bây giờ có chạy cũng không kịp, cứ lùi lại từng bước, cho đến khi lưng chạm tường…

“Chuyện gì thì tự khắc nó đến chứ, tôi cũng đang mong chờ sáng mai ông có tin vui đây”

Cứ thế, mọi người lũ lượt ra về, để lại Minh đứng trơ trọi, mặt ngẩn ngơ, cho đến khi chỉ còn lại hai người.

“Cái lũ này, sao chúng mày,…”

“Bọn mày…cứ nhớ đấy, rồi sẽ có ngày tao…”

“Ra canteen mua gì ăn đã nhé”

“Biết rồi, về đây, bái bai”

“Hahahahahahahah”

“Cậu muốn làm việc gì trước?”

Cả Nga cũng nhảy vào.

Khôi tiếp lời, giọng điệu trêu chọc không kém, còn Liêm đứng cạnh cứ khúc khích cười đầy ẩn ý

Câu nói của Ân làm cả bọn cười phá lên, duy chỉ có Minh là tức muốn ói máu, bạn bè thân thiết gì mà lúc hoạn nạn lại nỡ bỏ rơi cậu, lại còn cười hả hê, thật không biết phải làm sao với chúng nó nữa rồi.

“Việc gì trước cái gì cơ?”

“Nhanh lên chúng mày ơi”

“Vui vẻ cái đầu mày, tao đang mong an toàn trở về mà mày lại còn muốn chuyện gì xảy ra hả?”

Ly nháy mắt tinh nghịch, rõ ràng là đang nhấn mạnh vào tình cảnh của Minh, làm cậu nhảy dựng lên.

“Yên tâm đi mà, bọn tôi đã chúc phúc cho ông với Khang rồi, đừng lo lắng gì cả, cứ thoải mái mà hành sự”

“Hôm nay mày phải chở tao đấy”

Nhưng có hai người phải ở lại vì nhiệm vụ trực nhật cao cả, đó là Minh và Khang, và trong chuyện này, chỉ có Minh là người cảm thấy xui xẻo. Đang lắc đầu ngán ngẩm với số phận hẩm hiu thì đám bạn của cậu đi đến:

Tiếng chuông tan học vang lên là lúc tất cả học sinh đổ xô ra ngoài, cười nói ồn ào, huyên náo cả trường; bởi ai cũng mừng vì một buổi sáng học hành căng thẳng đã kết thúc, và đã đến lúc được về nhà nghỉ ngơi.

“Thì cậu muốn quét nhà trước, hay là…”

“Ở lại vui vẻ, bọn tao về trước. Có chuyện gì xảy ra nhớ kể cho tao nha”

Thu dọn sách vở xong xuôi, Khang cất tiếng:

Khang lúc này đây đã đến rất gần, mắt nhìn cậu như thôi miên, làm cậu chẳng biết trời đất gì nữa, tâm trí rối loạn, tay chân cứng đờ, phải, đã sập bẫy rồi.

“Hở?”

*Reng reng reng*

Chương 5: Trực nhật cũng không yên

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...