Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 4: BẮT CÓC

"Thiếu gia...môi người...sao lại sưng tấy lên thế này? Là con gì cắn thiếu gia?"

"Không phải chứ, sao cậu không đánh thức tôi sớm hơn, tình cảm khó gầy dựng, không được, để người lớn chờ là không đúng rồi!"

Đầu tiên ngón chân động đậy toàn thân nhúc nhích, hai chân bắt đầu dang rộng, cong một chân lên nhưng vẫn không chịu mở mắt. Trần Ổn nghiến răng nghiến lợi giở chứng quản gia dù hiện tại hắn chưa có được chức vị ấy, miệng cong cớn chua ngoa.

Vừa nói, hắn vừa lao đến đánh mấy phát mạnh vào bắp đùi cong cớn của Thiên Châu làm cậu lập tức rời khỏi cơn mộng mị mà thức giấc. Cậu vừa "ư" lên một tiếng, Trần Ổn ngoáy cổ nhìn lại lập tức kinh hãi hét lên.

Thiên Châu bất chợt giật mình, nhìn ngó xung quanh thì đoán giờ này cũng sắp trưa.

"Ổn à, mới sáng sớm, cậu làm cái gì mà la hét om sòm vậy? Không cảm thấy làm phiền người khác hả?"

Vẫn không có phản ứng, tức khí, hắn vén góc chăn kéo qua một bên, trước mắt liền hiện ra một khung cảnh thật khó coi. Hắn chặc lưỡi, lắc đầu đánh giá.

Nhìn thấy hành động dụi mắt đầy lười nhác của chủ nhân làm Trần Ổn một phen chán ghét.

Vừa nói Thiên Châu vừa bước vội xuống giường mang giày vội vội vàng vàng mà đi ra, nhưng chưa kịp đến cửa liền dừng lại làm Trần Ổn theo ngay phía sau bị đập đầu vào thân Thiên Châu một cái làm hắn một trận đau đớn, hắn ôm trán ủy khuất.

Sáng hôm sau khi mặt trời đã lên cao, rất cao, có thể cảm nhận được ánh nắng rực rỡ đang nhảy múa ngoài kia. Thiên Châu vẫn trùm chăn kín mít vù vù ngủ, chỉ để lộ lòng bàn chân bên ngoài.

"Chuyện gì nữa vậy thiếu gia? Khi không đứng lại?"

"Thiếu gia, dậy! Mặt trời đã lên cao rồi! Thức dậy dùng bữa trưa!"

"Thiếu gia người xem, rõ ràng là một bậc văn nhân nho nhã, giờ người thành cái dạng gì rồi? Tướng ngủ cứ y như đám tiều phu bổ củi!"

Đã qua ba cái hẹn bảy giờ sáng, đó là lần thứ tư Trần Ổn vào đánh thức Thiên Châu nhưng cậu vẫn không nhúc nhích. Gương mặt hắn co rúm lại, đó là dấu hiệu của sự khó ở. Hắn liền đến bàn lấy một chiếc đũa rồi ngồi xuống cạnh giường, bắt đầu cọ cọ đầu đũa vào gan bàn chân Thiên Châu, sau một hồi cọ quẹt liền thu được phản ứng ngoài ý muốn.

"Ổn, tối qua rõ ràng tôi đang tắm thì ngủ quên mất...Vậy, tại sao bây giờ lại thức dậy trên giường còn quần áo chỉnh tề? Vậy là lý gì? Đêm qua cậu vào mặc quần áo cho tôi phải không?"

Tiếng hét thất thanh chói tai của Trần Ổn làm Thiên Châu tỉnh hẳn, cậu nhíu nhíu mày rồi lồm cồm bò dậy.

"Thiếu gia, tối qua người dặn tôi phải gọi thức dậy lúc mặt trời vừa mọc, mà giờ đã là giờ Tỵ, tôi gọi thiếu gia đã bốn lần thiếu gia vẫn chưa chịu dậy. Người bỏ lỡ bữa điểm tâm cùng lão gia và phu nhân rồi. Hại bọn họ sáng sớm đã chờ thiếu gia. Thiếu gia nói xem, là ai làm phiền ai?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...