Chương 4: 4
Chương 4. Sự ra đời của ngôi sao
Tư Hạo Lam một mặt đỏ bừng, ánh mắt cũng rất âm trầm, tàn bạo mà nhìn Kha Lâm. Rốt cuộc hắn có kết luận, tức giận hỏi: "Ngươi hạ độc ta?"
Chỉ mới đụng tên họ Kha kia một cái liền cả người khô nóng, mặt đỏ bừng.
Tất cả mọi người nhìn Tư Hạo Lam đỏ mặt tiến tiến lùi lùi, vòng tới vòng lui bên người Kha Lâm, không hiểu gì hết.
... Cái này di�
Quả nhiên, vấn đề nằm ở trên người tên họ Kha. Đến gần một chút hắn sẽ tim đập nhanh hơn, cả người như nhũn ra.
Kha Lâm dựa vào xe lăn, ngẩn người, rồi cười ra tiếng: "Tôi còn cảm thấy cậu uống lộn thuốc rồi đó."
Vì vậy Kha Lâm liền nhìn thấy Tư Hạo Lam gần ngay trước mắt, trên mặt một mảnh ửng đỏ, trên da thịt trắng nõn phủ một lớp phấn hồng như mây, hai mắt ngập nước long lanh, đầy mặt xuân ý dạt dào.
Sốc.
Kha Lâm trừng trừng nhìn Tư Hạo Lam, ánh mắt thâm trầm, nhưng không hề lên tiếng. Tư Hạo Lam cúi đầu, mê hoặc mà nhìn vào đôi mắt phượng kia rồi mới đột ngột hoàn hồn, sau đó đưa tay chống lấy tay vịn của xe lăn, tránh khỏi tay Kha Lâm đứng lên.
Kha Lâm duỗi tay ra, đỡ lấy hắn.
Tư Hạo Lam cảm thấy mặt mình bỏng rát, cái cảm giác này quá xa lạ, làm cho hắn kinh hãi, hơn nữa khắp toàn thân có loại cảm xúc mềm yếu, trong khoảnh khắc hắn đứng không vững, thiếu chút nữa là ngã lên người Kha Lâm.
Tư Hạo Lam thử tiến tới chỗ Kha Lâm một chút, sau đó lần thứ hai rụt lại.
Rất kỳ lạ, mặc dù Kha Lâm có vẻ rất gầy, thế nhưng lại có thể vững vàng cố định Tư Hạ Lam, đỡ hắn dậy.
Hắn nhận định nhất định là Kha Lâm giở trò.
Ma ám rồi.
Cách càng gần càng cảm thấy y đẹp trai – đi xa, cũng bình thường - đến gần, ôi đẹp.
Nhưng cho dù hắn nhìn kiểu gì, người nam nhân ngồi trên xe lăn này vóc người gầy gò, vẻ mặt tái nhợt, Tư Hạo Lam vẫm không tin y có bản lĩnh hạ độc thần không biết quỷ không hay.
Mẹ nó, hắn từ lúc có ký ức tới giờ chưa từng bị đỏ mặt, xấu hổ thẹn thùng ngại ngùng mấy cái từ này căn bản không tồn tại trong từ điển của hắn. Ngày hôm nay lại xảy ra chuyện gì thế này?
n thế nào mà ra được hay vậy...
Hắn vừa nhìn Kha Lâm chằm chằm vừa lùi lại mấy bước, hô hấp còn có chút gấp gáp, nghi hoặc giơ tay sờ lên mặt mình, đỏ tới mức phỏng tay a.
Kha Lâm: "..."
Tư Hạo Lam đã từng gặp qua ma thuật có thể mê hoặc tâm trí người, thế nhưng chúng đối với hắn mà nói đều là mưa phùn. Hắn chưa từng giống như bây giờ, đứng trước mặt một người mà mặt đỏ tới mang tai.
Tất cả mọi người: "..."
Đây đối với một người lỗ mũi mọc trên đỉnh đầu mà nói là phi thường không thể tha thứ.
Bình luận