Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 8: 8

Có lẽ cũng nhận ra sự lãnh đạm của Từ Khiêm, các cô chĩa mũi dùi sang tôi, "Lớp trưởng, cậu dẫn tụi này đi chơi với? Tụi này lần đầu tiên đến đây mà."

Từ Khiêm đã sớm dừng bút, trong khung cảnh ầm ĩ như thế anh không thể nào vẽ tiếp được, hai tay tôi choàng qua vai anh, mỉm cười: "Tớ theo anh họ đi vẽ."

"Bị quấy rối nên không vui?"

"Đúng vậy" "Đúng vậy" "Phòng ký túc xá bọn tớ đi hoạt động tập thể. Còn cậu thì sao lớp trưởng?"

"Bạch Manh Manh, hoa khôi hệ ngoại ngữ đó." "Manh Manh, đây là lớp trưởng lớp chúng tớ đó, có đẹp trai không, ngầu không nè?" "Đừng có thấy cậu ta nghiêm trang vậy mà lầm, cậu ta nhiệt tình lắm đó."

Về đến nhà, anh đẩy tôi ngã ngồi ra sofa rồi ngồi khóa lên đùi tôi. Anh ôm lấy cổ tôi, vùi mặt vào hõm vai tôi. Tôi hưởng thụ sự thân mật và ỷ lại của anh, hôn lên môi, lên tóc anh, tay tôi nhẹ nhàng vỗ về lưng anh.

Lại một tuần nữa trôi qua, cùng anh ra ngoài du ngoạn, vẽ tranh đã trở thành thói quen. Lúc anh chuyên chú vẽ từng nét từng nét, bao giờ cũng quên hết thời gian. Nhưng kiên trì là thứ tôi không bao giờ thiếu, huống chi khung cảnh thế này, nằm đọc sách cũng không sai.

Sự ầm ỹ phá hủy an tĩnh của hai chúng tôi, tôi khẽ cau mày, ngẩng đầu ra khỏi sách, thì ra là mấy cô bạn trong khoa.

Tôi nhìn một cô bạn rất lạ trong nhóm, "Bạn là?"

Tôi lắc đầu, nói với các cô: "Sức khỏe anh họ tớ không tốt lắm, tớ phải đưa anh về, không thôi thì lo lắm. Nhưng giờ có thể làm hướng dẫn viên du lịch tạm thời cho các cậu."

"Lục Nguyên?"

Từ Khiêm đã từng làm thầy giáo, nên giờ rất thong dong nói chuyện với mấy cô bạn nhỏ này. Không giống tôi, luôn cảm thấy rất lạ lẫm với họ. Dù thế anh ấy cũng có chút không vui, tôi có thể nhìn ra anh đang ứng phó có lệ, có lẽ vì mấy cô ấy đã quấy rối khoảnh khắc yên tĩnh vẽ tranh của anh.

Bạnh Manh Manh cũng rất ý tứ gật đầu chào.

Tôi nhìn Từ Khiêm một chút, anh mỉm cười: "Không sao, anh tự về nhà được."

Mấy cô gái này hiển nhiên có hứng thú với chuyện vẽ vời, hơn nữa cũng thích loại người vừa đẹp trai vừa nghệ sĩ như Từ Khiêm, cứ ríu rít nói suốt.

"Không phải, bạn học của em đều rất thú vị."

phép này đi.

"Mình về thôi."

"Ừ, hôm nay không có hứng", anh nhàn nhạt nói.

"Không vẽ nữa sao?"

Tôi suy nghĩ một chút, "Rồi sao nữa?"

Tôi thật muốn day day huyệt Thái Dương đang đau nhức, "Chào cậu, tớ là Lục Nguyên", có đôi khi thật muốn bỏ mấy thứ l�

"A, lớp trưởng!"

"... Về nhà rồi hãy nói vậy."

Đi chung với mấy cô ấy thì tốn rất nhiều thời gian, phải dẫn đi ăn vặt, lại mua kem mua nước, cứ như dắt con nít đi chơi vậy. Sau đó, tôi lại trở về bên cạnh anh.

"Mọi người đi chơi?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...