Chương 20: 20
Hắn rất muốn chết ........rất muốn chết!
Kỳ Dịch!
Trăng lạnh thoáng lộ ra một chút ánh sáng, mây đen lại nhanh chóng kéo tới che lấp đi. Trời đất nhất thời sa vào trong một mảng hắc ám, tĩnh mịch như một cỗ quan tài cực lớn, từ từ khép lại rất đáng sợ.
Là thật đó!
Giết hắn đi .......
Tất cả đều thay đổi rồi, người nam nhân soái khí tâm cao khí ngạo lúc đầu, đã biến mất không còn thấy được chút nào nữa. Lúc này chỉ có người đang phát run co vào trong góc, yếu đuối như vậy, yếu đuối đến xa lạ .....khiến người ta phải đau lòng như vậy ......
Là thật! Tôi thật sự có thể chết rồi!
Sao có thể nhẫn tâm như vậy, nhẫn tâm thấy hắn như thế này ....
Kỳ Dịch cảm thấy một luồng chua chát rất nồng tan ra trong tim .....Kỳ Dương nói không sai, bộ dạng này, chết đối với hắn mà nói, ngược lại là một chuyện tốt!
Nghe thấy chữ chết, Hàn Huyền Phi nhạy cảm lập tức thẳng người lên, nhìn li nước đó .......Hắn không tin sự việc lại đơn giản như vậy, không biết Kỳ Dịch lại muốn giở trò gì! Hàn Huyền Phi nghi hoặc nhìn Kỳ Dịch, lại trĩu mắt xuống .....
Hắn rất sợ .......hắn sợ có người đến, đưa hắn đi, lại bị lăng nhục! Hắn thà bị đánh chết, thà bị bị hình pháp tàn khốc hành hạ đến chết, cũng không muốn bị nhục nhã!
Phải không, có phải là lại đến dùng cách gì đó để vũ nhục tôi không? Lại muốn, lại muốn .......trong đầu toàn là nỗi sợ hãi, không thể cảm nhận được bất cứ thứ gì khác. Hàn Huyền Phi kinh hãi mở mắt, tuyệt vọng nhìn Kỳ Dịch từ từ tiến lại gần .......
Trời dần tối sầm xuống.
Hàn Huyền Phi vẫn ngơ ngác ngồi bên cửa sổ, hai tay nắm chặt vạt áo mình, giống như một tượng gỗ .....
Hàn Huyền Phi bán tín bán nghi nhìn Kỳ Dịch một lần nữa, thấy Kỳ Dịch thần tình âm u, nhắm mắt dựa vào sofa, giống như không muốn nhìn hắn .....
Nuốt xuống sự chua xót cay đắng trong lòng, Kỳ Dịch đem cái li trong tay đặt lên trên bàn. "Cậu không phải rất muốn chết sao? .......Đây là li nước có thuốc độc, cậu uống rồi sẽ chết thôi!"
Kỳ Dịch ngồi lên sofa, dùng âm thanh rất mệt mỏi nói: "Bỏ đi, tôi cũng không muốn hành hạ cậu nữa. Sự việc sẽ kết thúc như thế này, cậu chết rồi, tôi cũng được giải thoát."
Đầu Hàn Huyền Phi dần dần minh mẫn lên ......
Không khí u ám, nặng nề đè lên cả thế giới.
Chết rồi, thì không cần sợ loại lăng nhục đó khi nào thì lại đến ...... cảm thấy tất cả tôn nghêm đều bị lôi đi trong đau đớn!
Hàn Huyền Phi sợ đến gần như nhảy dựng lên.
Cạch một tiếng, ánh sáng chiếu vào trong gian phòng. Hàn Huyền Phi sợ sệt ngẩng đầu, dùng tay che ánh sáng đến đột ngột, một lúc lâu mới nhìn rõ, người đang lặng lẽ đứng ở đó.
Bình luận