Chương 28: 28
Hàn Huyền Phi tựa người lên giường, nhìn trời xanh mây trắng ngoài cửa sổ.
Khu vườn nhỏ của Lý gia từ lâu đã mất đi sự thoải mái vui vẻ ......
Hàn Huyền Phi cố gắng áp chế cảm giác trống rỗng trong ngực, ngồi xuống, lặng lẽ ăn sáng .....
Trên người Hàn Huyền Phi được Kỳ Dịch đắp một tấm khăn mỏng, lẳng lặng nghe họ nói chuyện. Có khi, hắn cũng thấp thoáng nở ra một nụ cười mơ hồ.
Mỗi ngày Kỳ Dịch đều xoa bóp cho hắn, sau đó bồng hắn xuống lầu, để hắn ngồi dưới bóng cây ở hậu viện.
"Anh ấy làm thức ăn sáng xong thì đi. Anh ấy nói anh ấy đồng ý, chờ anh có thể đi lại được, sẽ rời khỏi." Giọng của Lý Gia Ninh hơi nhỏ, cũng không nhìn anh cô.
Rõ ràng biết người ta đã đi rồi, nhưng mắt hắn vẫn bất tự giác phiêu đãng nhìn về phía nhà bếp.
Qua một lát, hắn biết, Kỳ Dịch đi rồi .....
Hàn Huyền Phi vẫn đi tản bộ như trước, làm những vận động thích hợp để hồi phục, lật tạp chí xem sách và máy vi tính mới nhất. Gần tối, hằn vẫn ngồi dưới gốc cây hóng mát. Trái dưa hấu vẫn được ngâm trong giếng, nhưng hắn cảm thấy sự mát mẻ đã không được như lúc đầu, dưa hình như cũng không ngọt nữa.
Động tác của Kỳ Dịch rất cẩn thận, rất đúng lúc và thoải mái. Hắn vẫn luôn nhìn Hàn Huyền Phi một cách dịu dàng, nhưng không nói lời nào, đôi mắt đen sáng luôn dõi theo từng biểu hiện rất nhỏ của Hàn Huyền Phi.
Hàn Huyền Phi ngồi trên ghế mây, thấy Kỳ Dịch kéo từ giếng lên một trái dưa hấu, cắt đôi, dùng muỗng múc phần thịt hồng trong quả ra, đưa đến miệng hắn. Dưa được ngâm trong nước mát, không có cảm giác lạnh, điềm đạm xua đi nóng bức.
Trên bàn ăn không ai nói chuyện nữa, chỉ có tiếng bát đũa khẽ va vào nhau ..... Lý phụ đột nhiên nói một câu: "Cháo này nấu thật là ngon."
Hàn Huyền Phi nằm trên giường xuất thần cả nửa ngày, mới chậm rãi đi xuống lầu. Hắn thấy trên bàn ăn có bày món cháo cá do Kỳ Dịch nấu, miếng cá hồng nhạt nằm trong cháo trắng, xương đã được gỡ ra hết.
Hai ngày sau, Lý Gia Ninh cũng trở lại thành phố làm việc, Lý gia lại trở về sự yên tĩnh của trước đây.
Tất nhiên sẽ không có ai.
Qua hai ngày mưa, bầu trời trong lành sáng sủa. Ánh mặt trời xuyên qua tán lá mỏng manh chiếu xuống nóng rực. Gió từ ngoài tiền sảnh thổi vào có chút mát mẻ, mang theo mùi vị của nước sông.
Chạng vạng, mọi người đều ngồi xung quanh giếng, ăn trái cây trò chuyện. Chuyện là do Kỳ Dịch chế ra, nụ cười cũng xuất phát từ đây. Lúc này Lý Gia Ninh cũng là một cô gái nhỏ vui vẻ, không có vẻ chín chắn như khi làm việc trong thành phố.
Hai người già cầm cái quạt lớn phe phẩy, bị câu truyện chọc cười ha ha đến không ngậm miệng được.
Hàn Huyền Phi dừng một lát, lại tiếp tục ăn cháo.
Mấy ngày nay, sáng sớm tỉnh lại không bao lâu, Kỳ Dịch đã đến, chăm sóc giúp hắn rửa mặt thay quần áo.
Bình luận