Chương 12: 12
Sean có thể cảm giác được Hawkins đang nhìn vào anh.
"Vậy điền vào đơn xin thuyên chuyển." Hawkins đứng lên, kiểm tra chiếc Hummer kia, bên trong không có bom, y nhìn về phía Rick, "Lái xe."
"Không có việc gì! Các anh tới cũng quá chậm đi!" Rick hướng bọn họ quát.
Mùi vị bạc hà thoang thoảng lướt qua khứu giác Sean.
Rick liếc mắt nhìn Sean một cái, thấy anh đang chống tay lên đầu, nhắm mắt lại.
"Đối với cậu mà nói là ‘ vô nghĩa ’, đối với tôi mà nói, chỉ cần đạt tới mục đích là được."
Hawkins ngồi trở lại giường, hai chân vắt chéo, lưng dựa vào thành giường.
Sean thở ra một hơi, nhắm mắt lại, "Tôi sẽ bị anh bức thành bệnh thần kinh."
Xe chạy được hơn mười phút liền gặp hai chiếc xe từ quân doanh phái đến cứu viện.
"Hey —— các cậu ổn chứ!"
n không thể cùng Hawkins trao đổi.
Rick ngồi lên ghế lái, ra hiệu cho Sean lên xe.
Đi vào phòng tắm tập thể của ký túc xá, ngay cả quần áo đều chưa thoát, Sean liền đứng vào dưới vòi phun. Thế nhưng mặc dù đã mở lớn hết cỡ, vòi phun vẫn không xuất hiện một tia nước.
Hawkins đã tắm rửa thay áo sạch sẽ, "Vào đi."
Sean dừng lại một chút, suy sụp đi ra ngoài.
"Hey! Hai người các anh thế nào lại đánh lộn nữa!" Rick kéo Sean lên, "Thật vất vả mới được an toàn !"
Anh xoay người đi ra phía cửa, lại dừng một chút, "Từng có một kỹ thuật binh, hắn ghìm súng nhằm về phía một thiếu niên cầm di động, hắn thành công bắn trúng cái di động kia, đồng thời một phần tử phản loạn khác đang ẩn núp cũng thành công bắn thủng cổ họng hắn. Trước khi chết, hắn nhìn thấy chiến hữu của hắn chạy về phía mình, đè lấy động mạch cổ đã bị bắn đứt của hắn, hi vọng hắn có thể sống."
Ngữ khí đó, thái độ đó... khiến Sean phát hiện anh vĩnh vi�
"Hawkins, tôi đã từng nói, tôi hi vọng mình có thể trở thành phía sau của anh. Cho nên tôi cũng hi vọng anh nhớ rõ, tôi là phía sau của anh." Ngay khi anh giơ tay đẩy cửa, đối phương gọi anh lại.
"Mẹ nó!"
Rèm bị vén lên, một binh sĩ thò đầu vào, "Hey, người anh em, ký túc xá của chúng ta ngừng cấp nước đến sáng mai, đến khu ký túc xá khác tắm đi."
Hawkins dùng cằm chỉ chỉ về phía ghế dựa bên cạnh bàn, nhưng Sean cũng không đi ngồi, chỉ đứng ở chỗ cũ: "Hôm nay anh làm như vậy là mạo hiểm một cách vô nghĩa."
"Tôi đến là có lời muốn nói."
Trở lại quân doanh, chuyện đầu tiên Sean muốn làm chính là đi tắm một cái, đem tất cả mồ hôi cùng sợ hãi lúc ban trưa tẩy sạch.
Sean ngửa đầu, đạp vào ống dẫn nước một đạp, đi sang gian bên cạnh, vẫn đều không có một giọt nước chảy ra.
Anh ngồi ở cửa ký túc xá, nhìn lên không trung xanh xanh trong vắt, hút một điếu thuốc. Sau đó, anh đột ngột đứng lên, đi qua từng khu, từng khu ký túc xá, đi đến trước cửa phòng Hawkins. Hắn mới vừa nhấc tay, cửa liền mở.
Hawkins vẫn ngồi ở ghế sau.
Bình luận