Chương 14: 14
"Đừng đem hắn trở thành anh hùng." Sean buồn cười, lắc lắc đầu.
"Hey, người anh em, cho xin chút lửa đi!"
Ngay khi anh trên đường trở về chính doanh trại của mình, năm, sáu binh sĩ dáng người cao lớn vây quanh lại.
"Dù vậy cũng so với mỗi ngày bị hắn ta xem như đàn bà mà sử dụng tốt hơn nhiều." David hừ lạnh, "Bất quá, Sean, anh phải cẩn thận, tên khốn đó là kẻ bệnh hoạn, hắn nhất định sẽ tìm anh trả thù."
"Nếu tôi là các người, tôi sẽ không ngốc đến nỗi đối đầu với EOD." Một giọng nói không nhanh không chậm vang lên, mấy binh lính kia ngẩng đầu nhìn về phía người đứng cách đó không xa.
"Không phải chuyện của anh, đừng chõ mõm vào!"
"Tôi đã nghe qua tên của anh ta!" Mắt David sáng rực lên, "Nghe nói thành tích dỡ bỏ bom của anh ta là hạng nhất!"
dàng buông tha Sean.
Eric nhún vai, "Các người là lính của đội xe bọc thép phải không? Về sau khi đi tuần tra gặp phải bom, cũng đừng trông mong vào bất cứ một tiểu tổ EOD nào chịu nhích người hành động. Các người biết, động vào một tiểu tổ EOD là đắc tội tất cả quân EOD!"
Đối phương cũng không cao, còn mang theo kính mắt, vừa thấy sẽ biết không phải là tác chiến quân nhân.
"Howard Hawkins." Sean dùng một loại ngữ điệu thản nhiên “tiết lộ” tên y.
"Hiện tại tên khốn kiếp kia không đến tìm cậu, điều đó cũng có nghĩa là sáu ngày một lần, cậu sẽ phải đứng ở đầu hàng." Sean cười nhìn David.
Sean nhíu mày, anh thấy buồn nôn.
Sean hành l�
"A? Còn có kẻ còn bệnh hoạn hơn Ogilvy? " David dùng nắm tay đấm nhẹ vào anh.
Bất quá David nói không sai, Ogilvy quả thật sẽ không d�
"Bệnh hoạn hơn thế tôi cũng đã gặp qua, Ogilvy đã là gì."
Sean nhíu nhíu mày, người thanh niên này thoạt nhìn thực quen mắt, anh bỗng nhiên nhớ tới tháng trước anh cùng Rick đến văn phòng của Tiến sĩ Grey đã gặp người này, anh ta là sĩ quan phiên dịch Eric Kul.
Khi đi vào phòng của David, anh thấy tinh thần của cậu ta đã tốt hơn nhiều.
........
với tràn đầy ý châm chọc, "Thượng úy, nếu có thể làm ngài bận bịu thêm một ít sẽ cứu giúp được rất nhiều người."
"Bất quá có lẽ cậu không biết, cái chồi non này cũng không phải là khẩu vị của tôi. Cũng là như cậu... mới có vẻ phù hợp với thực đơn của tôi." Ogilvy chớp mắt vài cái, ám chỉ rõ ràng mười phần.
Hai người còn lại cũng sáp đến, bọn họ đem Sean đè lên mặt đất, tựa hồ muốn trói anh lại.
Xem tư thế của bọn họ, Sean đương nhiên sẽ không khờ dại nghĩ bọn họ là tới mượn bật lửa thật sự. Anh gập cánh tay lại, đưa về phía túi áo, nhưng khi rút tay ra, khuỷu tay lập tức đánh mạnh về phía ngực người đứng phía sau. Ngay sau đó, cả nhóm người bắt đầu đánh đấm túi bụi lên.
Sean hạ được hai gã, rất nhanh đã có người từ phía sau ôm chặt lấy cổ anh, khiến anh không thể động đậy, chỉ có thể dùng chân đá.
"Trung sĩ Elvis, " Ogilvy hướng về phía Sean nở một nụ cười tự cho là mê người, "Cậu cho tôi thêm không ít phiền toái a."
Bình luận