Chương 23: 23
"Sean, uống nước." Hawkins không hề động đậy.
"Nữ phóng viên, hiện tại không phải là lúc để cô hoàn thành giấc mộng đưa tin!" Rick bắn đi một phát rồi nghiêng thân đi, cửa xe lại nghe phanh một tiếng chát chúa.
Nói xong, Hawkins đã tựa đến bên cửa sổ, muốn ỷ đến bên cửa sổ, phanh một tiếng bắn đi, đối phương có một người gục xuống.
"Uy, chắc là bọn họ đều đã chết rồi chứ?"
Mới nuốt xuống một nửa hớp nước, một tiếng phanh vang lên, viên đạn xẹt qua bên cạnh cổ Hawkins, bắn vào bên chân Anna, khiến cô ta hét lên chói tai. Hawkins bóp cò, đối phuwong có tiếng la lên rồi ngã xuống, nằm sõng sượp trên cửa kính xe. Sean ngây dại.
Gần như rầm một cái, hai người đàn ông cao trên 1m80 cùng nhau ngã xuống, viên đạn bay xẹt qua bên bọn họ, phát ra âm thanh ma sát với vỏ xe nghe chói tai rung động.
Hai chiếc xe của quân phản loạn ở phía xa rất im lặng. Lúc này, khi chưa thể xác định chắc chắn quân địch đã bị tiêu diệt hết, họ không thể làm gì khác hơn là chờ đợi.
Phía bên quân phản loạn không thấy nổ súng nữa.
Bỗng nhiên, cuộc chiến gay cấn ngừng lại.
"C33 có hai người hy sinh, một người bị thương, còn ba người còn sức chiến đấu!"
"Đứng lên! Cầm lấy, súng đã lên đạn." Hawkins ấn khẩu súng vào trong lòng Sean.
Hawkins bước nhanh đến, mở cửa ra. Thấy Sean đang ghé vào cạnh khung cửa, dường như đang bị cái gì níu lại. Hawkins vươn mình vào, rút dao găm, cắt qua một nhát rồi nắm lấy Sean kéo mạnh ra.
Rick liên hệ đội tăng thiết giáp, "Gọi C33, tình hình của các anh như thế nào?"
Sắc mặt Anna trắng bệch, lập tức hiểu được đây cũng là một cơ hội khó có được, nâng máy lên muốn chụp hình, Rick vươn tay ra ấn mạnh đầu cô xuống, một viên đạn vừa lúc đập vào tấm lá sát ngay bên mặt cô ta.
"Không nên xem thường sự kiên nhẫn của bon họ." Sean trả, mồ hôi rơi xuống, "Rick, cậu nghỉ ngơi trước đi."
Sean chậm rãi ngồi xuống, Rick đứng dậy, lại đặt súng lên vị trí theo dõi.
Anna run rẩy, nhìn về phía Hawkins và Sean, thấy hai người này nhìn chằm chằm vào ống ngắm, nín thở tập trung dường như đang chờ đợi điều gì đó.
"Được." Rick rút súng lại, ngồi xuống dựa vào thân xe, tìm nước khoáng dốc liên tục về phía miệng, sau đó tìm ra hai bình nữa, mở nắp đưa cho Sean và Hawkins.
Giữa trưa, ánh nắng đem cả mảnh đất đều thiêu cháy, ngay cả hào quang phản xạ đều rất chói mắt.
Anna ngồi dưới đất, nhìn đồng hồ, đã qua hai tiếng, cô bị ánh nắng mặt trời gay gắt rọi xuống cơ hồ bong một tầng da, nhưng điều làm cô kinh ngạc không thể tin nổi là Hawkins cùng các đồng đội luôn cầm súng nhìn chằm chằm về phía chiếc xe phía đối diện không hề động đậy.
Hình ảnh khi anh vẫn còn là Vincent, cầm súng nhắm bắn thiếu niên kia lại bị một viên đạn bắn trúng cổ hiển hiện trước mắt, "Hawkins.........."
Bình luận