Chương 26: 26
"Cái gì? Sean.........." Rick bắt lấy anh, "Anh ở lại đây cũng vô dụng, bất luận Hawkins thành công hay thất bại anh cũng không thể làm được gì cho anh ta, anh cũng biết.........."
Rick nhìn Sean, "Anh ở gần Hawkins lâu nên cũng điên rồi?"
"Bởi vì cậu muốn tôi mặc." Câu trả lời của Hawkins khiến Sean vùi đầu giữa hai chân, nở nụ cười, cho tới lúc này anh chưa từng nghĩ Hawkins sẽ đem ý kiến của anh đặt vào tai.
Ba giây đồng hồ sau, Sean cùng Rick đi về phía tiểu đội canh gác, mà Hawkins đi về phía kho hàng.
"Tôi nghĩ thoát ra khỏi bộ trang phục ngu ngốc này." Sean không ngờ Hawkins lại trả lời anh.
"Nghe thấy." Hawkins trả lời, "Các cậu đi được rồi."
Khi đi được vài chục bước, Sean bỗng túm lấy Rick.
"Còn một việc tôi có thể làm."
"Có lẽ vậy. Rick.......... Cậu xem như là người bình thường duy nhất trong tổ chúng ta, vì thế cậu nhất định phải sống. Nhớ rõ, tối nay món mì ống của Anna đang chờ cậu."
"Tôi cũng dám cá là nếu Sẹo cũng mặc thứ này đứng cạnh Hawkins, cậu tuyệt đối không nhận ra ai là ai!" Sean kéo lại ngay ngắn phần bảo về ngực rồi vỗ vai Hawkins, "Có điều người anh em ạ, anh quả thực điển trai đến ngây người!"
"Cậu đi trước đi, tôi phải ở lại nơi này."
"Làm cho anh ta biết sợ hãi." Sean vỗ vai Rick, "Tin tôi, tôi sẽ không chết."
"Ha, Hawkins, tôi dám thề rằng anh là người mặc trang phục phòng hộ nhìn đẹp trai nhất trong số tất cả những người từng mặc!" Rick cười nói, nhưng thanh âm của cậu ta cũng đang run lên.
"Anh mẹ nó mau chóng trở về trước khi cái lều rách nát đó nổ tung!" Rick cắn răng đi về phía khoảng cách an toàn.
Sean ngồi tại chỗ, anh nhìn thấy Hawkins đi vào gian phòng, vì thế bèn kết nối bộ đàm với y.
"Đúng vậy, cho nên tôi sẽ không nổi điên cùng hai người!" Rick tựa hồ bị Sean chọc giận, cậu ta vẫn cảm thấy nếu so sánh giữa Sean cùng Hawkins, Sean rõ ràng giống cậu ta, có lối suy nghĩ của một công dân Mỹ bình thường, nhưng hiện tại, Sean tựa như lại cùng một “chủng tộc” với Hawkins.
"Tôi cũng không hiểu vì sao anh mặc nó." Kẻ điên Hawkins sẽ không tin tưởng bất cứ thứ gì ngoại trừ ngón tay của mình.
Sean ngây dại, Hawkins chưa bao giờ nói đùa, cho dù là lạnh mặt mà đùa, hôm nay đột nhiên nghe y nói vậy khiến anh quên cả tránh né móng vuốt sói của y đưa đến.
"Xin lỗi, Rick!" Sean nhìn theo Rick hô một tiếng.
"Sean?" Rick ngạc nhiên.
"Bộ đàm như thế nào?" Rick thử âm thanh.
"Hey, Hawkins, bên trong đó cảm giác như thế nào?" Sean đặt hai tay trên đầu gối, bàn tay phải iết chặt lấy bàn tay trái, lúc này nhịp tim của anh tăng nhanh.
Rick lôi trang phục phòng hộ nặng trịch ra, cùng với Sean giúp đỡ y mặc lên.
"Cái gì?"
"Đi, đếm từ một đến ba, chúng ta cùng nhau xoay người."
Bình luận