Chương 33: 33
Sean bỗng nhiên nghĩ tới điều gì, "Khoan đã, tôi đi gọi thêm người."
"Tốt, nếu có thể làm thành năm người một đội đánh càng khoái!"
"Stop! Stop! Tôi dậy! Tôi dậy là được chứ gì?" Sean nhận mệnh trở dậy, lúc này mới phát hiện TV vẫn chưa tắt.
"Đừng đùa, Sean! Hay tối qua cậu “chơi súng” chơi phát hỏa rồi?" Dường như Sniper không đánh thức Sean sẽ không từ bỏ ý định.
Ngủ không được, Sean liền mở TV, thức cả đêm xem phim tình cảm lãng mạn.
Nhưng Sniper sẽ không thể nào tưởng được Sean muốn đi tìm ai.
Lần trước đó anh chỉ cảm thấy sợ hãi, mà lúc này tim lại đập không thôi.
"Đấu bóng rổ. Hawkins, đừng nói với tôi là anh không biết chơi bóng rổ?" Sean quay đầu nhìn y.
Quả nhiên Hawkins rời giường, mở cửa ra, tóc còn có chút lộn xộn, bộ dáng buồn ngủ khiến cho khuôn mặt tuấn tú luôn lạnh lùng trở nên có vẻ đáng yêu.
Sean mở choàng mắt, vén chăn nhìn xuống, "Oh, shit!"
May mắn là, thẳng đến buổi chiều ngày hôm ấy, tiểu đội của Sean mới có nhiệm vụ.
"Hey! Sean! Tôi biết các cậu rảnh rỗi cả buổi sáng! Đứng lên đi boy! Cùng chơi bóng!"
"I’m dead .........." Sean nâng cánh tay che khuất mặt mình.
Lúc này là 11h30’ tối, nhưng Sean thấy mình không sao ngủ tiếp được nữa.
"Đúng, tình huống khẩn cấp, tiểu tổ chúng ta cùng tổ của Sẹo đại chiến!" Sean lôi Hawkins đi ra, trước khi đi còn không quên lấy chìa khóa cửa.
"Tôi muốn ngủ." Sean trở mình, không thèm để ý tới Sniper ở ngoài cửa sổ gầm rú.
Thật giống như rất nhiều năm về trước, khi anh còn là Vincent, lần đầu tiên hồi hộp đi vào phòng Emily cùng cô hôn môi.
Cửa vừa mở anh đã bị Sniper khẩn cấp kéo ra, "Hôm nay ngay cả kỹ thuật binh của tổ tôi cũng rảnh, có thể làm quân dự bị, chúng ta có thể yên tâm mà chơi!"
"Tình huống khẩn cấp?"
Gõ vang lớp thủy tinh trên cửa sổ, người kia còn đang ngủ. Không mấy ai dám đến quấy rầy giấc ngủ của y, nhưng Sean là ngoại lệ. Thấy người kia không có phản ứng, Sean đến trước cửa, dùng sức đập ầm ĩ: "Tỉnh chưa! Hawkins! Tôi là Sean!"
"Cái gì?" Hawkins tùy ý Sean lôi kéo y đi về phía trước.
Nhưng mới hơn 10h sáng, Sean đã bị Sniper đánh thức .
Cho đến khi chân trời bắt đầu sáng trắng, Sean mới ngủ quên.
Đây không phải là lần đầu tiên anh mơ đến Hawkins .
"Mình ghét đồ ngọt! Đặc biệt là chocolate!"
Anh khép mắt lại, miệng nhóp nhép, cứ như vậy liền ngủ.
Trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, anh cảm giác có người ngồi bên người anh, nắm lấy tay anh, mười ngón giao triền. Họ hôn môi, cuồng nhiệt say đắm, tựa như cuồn cuộn khói súng quấn riết lấy nhau trong ngày tận thế, không sao phân tách ra được nữa.
Bình luận