Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 43: 43

Sean không thể không đè lấy vai y, "Hawkins! Tỉnh, tỉnh! Anh đang nằm mơ!"

"Shit!"

Cứ như vậy, Sean lẳng lặng ngồi yên đến lúc 8:00, sau đó đứng dậy đi làm vệ sinh, rồi đến nhà ăn. Miếng Sandwich kẹp trứng vô vị trong miệng anh, khi anh vặn mở chai nước uống vào miệng, Jill bỗng nhiên lên tiếng: "Sean, tôi nhớ rõ là cậu không uống nước cam.........."

".......... Không, là Sean."

"Đúng vậy, bị thủy tinh cắt qua, yên tâm, chỉ cầm súng bóp cò là không có vấn đề." Sean cười cười.

Sean nhìn đồng hồ, "4:30, 9:00 chúng ta mới phải tiếp nhận công việc, còn có thể ngủ tiếp ba giờ nữa."

Hawkins nắm chặt lấy ga giường, một tay luồn vào trong tóc túm chặt lại: "Xin lỗi, tôi nằm mơ ."

Trong một giây, trái tim Sean tựa như từ trên một độ cao không tưởng vụt rơi xuống, ầm ầm rơi vào trong một màn nước lạnh như băng, sự giá buốt đó khiến anh ngạt thở, cho dù vậy, anh vẫn cố gắng không để cho âm thanh của mình biến đổi.

"Hawkins.......... Thế nào ?" Sean nhìn y.

"Tôi biết anh đang nằm mơ." Một giấc mộng đã vô cùng xa xôi mà quen thuộc, có lẽ cũng là một giấc mông vĩnh vi�

Jill đem sandwich của mình cho anh, lúc này anh ta mới phát hiện: "Sean, tay bị thương?"

Jill cầm lấy bàn tay anh nhìn nhìn, "Sớm biết vậy ngày hôm qua đã không chơi cái trò chơi chó má kia."

Trong lòng anh, lông mày của Hawkins chau chặt lại, hô hấp càng ngày càng dồn dập, sau đó thân thể bật ra khỏi vòng tay của Sean, hô to: "White —— trở về! Đừng sang bên đó! Trở về! Nó sẽ phát nổ!"

"White?" Hawkins có chút ngây ngẩn.

"White! White!"

Toàn thân Hawkins đã săn cứng lại, Sean nâng mặt y giữa hai bàn tay mình, "Tỉnh lại! Hawkins!"

Bọn họ đi vào ga ra, Hawkins cũng đã đến. Y vẫn như trước, khuôn mặt nhìn không ra hỉ giận, rõ ràng buổi tối ngủ không ngon giấc nhưng lại không có vẻ mỏi mệt.

n cũng sẽ không trôi qua.

Sean nhìn Hawkins, cặp mắt của y nhắm chặt, tựa hồ không thể tự mình thoát ra khỏi cơn ác mộng.

Cảm nhận được sự tồn tại của Hawkins, Sean đã không còn cảm giác buồn ngủ, anh thao thức cho tận đến khi chiếc đồng hồ điện tử trên đầu giường hiện lên con số 4:20a.m

Lông mi y khẽ run rẩy, y hổn hển thở và mở mắt, mồ hôi ròng ròng chảy xuống từ thái dương, ngực phập phồng mãnh liệt, tựa hồ có thứ gì ở trong đó phải phá chui ra.

"Quên đi, ít nhất trong khi chơi còn rất vui vẻ." Sean ôm lấy vai Jill, "Hôm nay anh lái xe, cẩn thận đừng nghiền lên bom!"

"Ân, tôi về phòng mình." Hawkins đứng dậy, "Cậu cũng nghỉ ngơi đi."

Khi Sean ý thức được mình cầm trong tay là thứ chất lỏng màu da cam, dạ dày tự động cuồn cuộn lên, anh lao ra thùng rác, nôn ọe.

Nhìn y rời đi, Sean không nói thêm gì nữa, anh ngồi dựa vào đầu giường, giơ tay lấy bao thuốc trên bàn.

Cố gắng hít thở sâu, anh sờ mãi nhưng không thấy cái bật lửa.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...