Chương 46: 46
"Thích thì cầm đi." Jill cười.
"Đương nhiên là có." Jill đưa Sean vào phòng, trước cửa sổ có một bồn hoa nhỏ, anh ta lấy nó đặt trước mặt Sean, "Là bạc hà, tôi đã gieo thật lâu, xem nó vẫn không có động tĩnh gì, còn tưởng rằng không sống được, ai biết buổi sáng hôm nay phát hiện tên nhóc con này lại lớn nhiều như vậy ."
Sean nhận lấy, lấy ngón tay chạm nhẹ vào lá bạc hà, nó nhẹ nhàng lay động vài cái, tản mát ra mùi thơm ngát: "Trước kia tôi cũng trồng một cây ở cửa sổ."
Ở không quân căn cứ, Jill là một chàng đẹp trai có tiếng, cười rộ lên đặc biệt mê người. Lúc đó Vincent còn không thấy Jill thuận mắt, nhưng giờ phút này Sean nhìn thấy anh ta, bỗng nhiên có một loại xúc động muốn ôm lấy anh ta thật chặt.
Đối phương quay mặt đầu lại, dưới ánh trăng cũng không mấy sáng rọi, Sean thấy một vết thương trên mặt anh ta.
Anh muốn nói: "Người anh em, đừng khổ sở như vậy, tôi chính là Vincent."
Sean nhìn Jill.
"Cầm đi." Jill phất phất tay, "Tôi..........Trước kia ở T25 có một đồng đội luôn thích đặt một bồn bạc hà nho nhỏ như vậy ở cửa sổ. Sau đó hắn chết ở Baghdad, tôi liền tự hỏi không biết trên cửa sổ phòng hắn có phải cũng lại có một chậu bạc hà nho nhỏ như lúc trước hay không........."
"Andrew?" Sean gọi một tiếng.
"Anh đặc biệt đem hạt giống bạc hà đến Baghdad để trồng, thật vất vả nó mới nảy mầm, anh lại tặng cho tôi?"
Nhưng anh biết mình không thể nói, bởi vì chuyện này thật sự rất vớ vẩn .
Sean bưng bồn bạc hà đi khỏi phòng Jill liền thấy một người miệng ngậm điếu thuốc đi ngang qua khu ký túc xá này.
"Cám ơn, Jill." Sean mỉm cười, "Tôi sẽ chăm sóc nó thật cẩn thận."
..........
"Vậy sao? Ở bộ đội đặc chủng?" Ánh mắt Jill trầm xuống, có điều anh ta lại đang đưa lưng về phía Sean.
"Có khủng khiếp đến vậy sao?" Sean buồn cười.
Jill cố ý ghé lại bên tai Sean, "Cậu có cảm thấy Hawkins đặc biệt không thích chúng ta nói chuyện với nhau? Từ khi tôi bước vào nhà ăn, tôi liền cảm thấy con dao ăn của anh ta không phải đang cắt thịt trong đĩa mà là cắt trên xương cốt của tôi."
Vừa đi, Sean vừa cảm nhận được ánh mắt Hawkins đuổi theo sau lưng mình, ánh mắt cơ hồ đốt ra hai cái lỗ trên lưng anh.
Đối phương khẽ cười cười, "Hôm nay.......... Có một nhiệm vụ." Anh ta đi tới, đứng bên cạnh Sean.
Ăn xong, Sean theo Jill đi rồi.
"Anh làm sao vậy? Andrew?"
Con dao ăn của Hawkins để lại một vết cắt bén nhọn trong lòng đĩa, Sean cùng Jill đồng loạt ngẩng đầu nhìn y, sau đó thấy y trầm mặc bắt đầu đem đồ ăn trong đĩa bỏ vào miệng.
"A.......... Không phải, khi tôi còn chưa nhập ngũ." Vincent ở căn cứ không quân T25 từng trồng, không phải Sean.
Bình luận