Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 48: 48

Anh ta giật tờ giấy ra, đưa cho Sean, Sean nhìn nhìn, "Tốt, không thành vấn đề."

n bàn bọn họ đều xuất thân từ bộ đội đặc chủng.

"Cảm ơn, tôi sẽ suy nghĩ kỹ. Gặp lại sau, trung giáo." Sean làm nghi l�

Ra khỏi cửa là ánh mặt trời chói chang của Baghdad, ánh nắng chiếu xuống những vật dụng bằng kim loại khiến người ta không mở mắt mà nhìn thẳng được.

Môi Eric khẽ cong lên thành một nụ cười khờ dại, lấy ra một cuốn sổ tay "Tôi cũng sắp trở về nước, cho anh số điện thoại của tôi nhé, có cơ hội chúng ta có thể gặp gỡ một chút."

dàng tử vong nhất. Anh là tổ viên của Hawkins, vô luận Hawkins ôm ấp tâm tình như thế nào đối với anh, anh sẽ trước sau như một chấp hành sứ mệnh của mình, thẳng đến ngày cuối cùng của đợt nghĩa vụ chấm dứt.

Sean xòe hai bàn tay luồn vào trong tóc, vuốt ngược lên rồi bám chặt lấy, anh rất khó qua*, thật sự. (* tương đương với đau khổ, bấn loạn, không biết làm thế nào.)

Buổi chiều Sean cùng đội tăng thiết giáp chơi bóng rổ, sau khi về ký túc xá tắm rửa, ăn một miếng sandwich liền mặc quân trang đi tới phòng Jill.

Anh nghĩ nó bắt đầu từ lúc anh đứng ở trước mặt Hawkins nói ‘Tôi sẽ trở thành người bảo vệ sau lưng anh’, nhưng kỳ thật là ngay từ khi Hawkins thấy ảnh chụp trên hồ sơ của anh, nó đã bắt đầu.

Nhưng anh sẽ không để mình sa vào trong loại cảm xúc này, bởi vì một binh lính cảm xúc bất ổn ở trên đất Baghdad này là d�

Anh đã sớm biết chuyện mình cùng Hawkins tựa như một hồi sai lầm, nhưng anh thật không ngờ hồi sai lầm này bắt so với trong tưởng tượng của anh còn sớm.

"Như vậy cậu có đồng ý hay không? Tôi sẽ cho cậu thời gian cân nhắc, cậu không cần ngay lập tức trả lời."

"Không có việc gì, chỉ cần lúc dỡ bom anh có thể đừng nghĩ chuyện gì khác là được." Người mà Sean đụng vào là Eric Kul, đối phương chỉ khẽ nâng lại kính mắt, nho nhã cười nhìn về phía Sean, "Đúng rồi, đợt nghĩa vụ của anh sắp xong?"

Vào lúc Sean thậm chí còn không biết Hawkins tồn tại.

"Đúng vậy, còn hơn hai mươi ngày, nếu tôi còn có thể sống trở về."

chào rồi xoay người đi.

Tên kia gần nhất sa vào một loại trò chơi thực nhược trí, chính là cái trò đánh rụng trái cây trên cây, anh ta có thể nằm ở trên giường ôm PSP không ăn không uống.

Sean sửng sốt ngây người trong chốc lát, sau đó quay đầu đi, phát ra tiếng cười nhạo, "Ngài nói không sai, trung giáo.......... Tôi quả thật đủ đặc biệt.........."

Tất cả mọi cố chấp của Hawkins dành cho anh, phần nhiều chính là muốn mượn Sean để lưu lại hình bóng của người kia trong lòng.

Vừa mới hít vào một hơi liền đụng vào một người, Sean vội vàng đỡ lấy đối phương: "Thực xin lỗi! Tôi mải suy nghĩ quá!"

Sean nhắm mắt lại, bàn tay nắm chặt đến nỗi các khớp xương bắt đầu trắng nhợt.

Tấm ảnh trên hồ sơ kia hẳn là vô cùng giống White đi, càng mi�

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...