Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 57: 57

"TMD!" Sean vung một quyền đánh vào mặt y, "Lấy chìa khóa ra!"

Hawkins đè cổ tay anh lại, "Tôi đã nói, chìa khóa không ở trong tay tôi."

"Không biết! Nhưng muốn tìm nhất định sẽ có!"

"Cậu không phải là White. Tôi hiểu rất rõ." Hawkins cũng nắm chặt nắm tay, không phải bởi vì phẫn nộ, mà là bởi vì nhẫn nại. Y không biết nên nói như thế nào cho rõ ràng tất cả những chuyện này, nhưng y biết y phải giữ lấy Sean. Chỉ cần lúc này y buông tay , y liền thật sự không thể có được Sean lần nữa.

"Cậu không tin?" Hawkins chậm rãi đứng thẳng thân mình, bắt đầu cởi áo khoác, rũ rũ rồi vắt lên cổ tay, sau đó là sơ mi, chậm rãi bóc ra khỏi thân hình y, da thịt từng chút một lộ ra, quá trình khá là liêu nhân, khi y bắt đầu cởi khóa quần jean, Sean lên tiếng.

"Vậy đưa tôi đi tìm người đó!" Sean liếc mắt chiếc áo của y còn vắt trên cổ tay, "Còn nữa, mặc áo vào! Nơi này không phải bể bơi!"

n không thể biến thành White được. Nếu anh định thông qua tôi nhìn đến một người khác, cuối cùng anh cũng sẽ thất vọng mà thôi. Tôi đã từng nói với anh rồi, cho dù anh có muốn bắt được Montero đến mấy đi chăng nữa, anh cũng không thể đánh mất tỉnh táo, đánh mất nguyên tắc của bản thân, điều đó sẽ lấy mạng anh. Tôi cũng có nguyên tắc của mình, tôi biết rất rõ giới hạn của nguyên tắc đó ở đâu." Sean quơ quơ cổ tay, "Lấy chìa khóa ra đi thôi."

"Cậu muốn tìm ai?" Hawkins nghiêng nghiêng đầu.

"Vậy chúng ta đi tìm một người thợ khóa mở nó ra!"

Hawkins chỉnh lại trang phục, Sean liền lôi kéo y đi tới một buồng điện thoại.

Mãi cho đến khi trên ngã tư đường, đèn đỏ đã biến thành đèn xanh, dòng xe cộ im lặng đứng lại ồn ào di động, Sean mới khẽ thở dài một tiếng, "Hawkins, tôi không phải White, cũng vĩnh vi�

"Cho dù anh khóa lại một bàn tay của tôi, tôi cũng vẫn có thể đập cho anh một trận!" Sean đã có chút bất đắc dĩ, rơi vào đường cùng lại chỉ thấy trong lòng tràn ngập hư không, "Anh không phải trẻ con, Hawkins."

"Anh không hiểu!" Sean lôi y vào trong một con ngõ nhỏ, xung quanh là thùng rác, ấn y lên tường, tìm chìa khóa trên người y.

Hai người đi vào, Sean xòe tay ra trước mặt Hawkins: "Tôi cần tiền xu."

"Không ở trong người tôi." Hawkins trả lời rất nhanh.

"Hawkins! Tôi đã nói tôi sẽ không làm thế thân cho bất cứ ai!" Sean cũng trừng mắt nhìn y, nhất thời ánh mắt giao tiếp thuốc súng mười phần, Sean nắm chặt nắm tay, cơ thể căng thẳng, tựa hồ bất cứ lúc nào cũng có thể lao ra đánh đối phương một trận tơi bời.

"Hắn ở Miami." Hawkins nói xong, Sean liền cảm thấy mình muốn té xỉu.

"Đủ! Chìa khóa rốt cuộc ở nơi nào?" Sean đè thấp giọng hỏi, đã có người qua đường dùng ánh mắt tò mò nhìn họ, nói thật Sean không ngại, dù sao người cởi quần áo chính là Hawkins, nhưng điều đó cũng không có nghĩa là anh thích cùng y triển lãm.

"Ở trong tay một người bạn của mẹ tôi." Hawkins không nhanh không chậm đáp.

"Cho dù tôi có chìa khóa, tôi cũng sẽ không mở còng." Hawkins đến gần Sean, "Tôi sẽ không thả cậu đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...