Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 63: 63

Sean bị y ôm lấy, hơi thở của họ tràn ngập quanh khứu giác của nhau.

Lúc họ chuẩn bị dọn dẹp, bầu trời đột nhiên xám xịt lại, mưa to ào ạt trút xuống. Ba người đành bỏ lại đống dụng cụ bếp núc và bia, chạy nhanh về phòng.

Anh ta còn nhớ, trước đây khi còn cùng Sean ở chung một liên đội, có một lần dã ngoại huấn luyện, hai người họ được phân đi phục kích một mục tiêu. Trước khi mục tiêu xuất hiện, hai người luôn thay phiên nhau theo dõi tình huống. Đến phiên Sean nghỉ ngơi, anh sẽ nhắm mắt lại, nằm ngay tại nơi ẩn nấp, hai tay vẫn nâng súng, nhưng cằm lại tì trên mặt đất bùn. Bộ dáng của anh lúc ấy thật im lặng, thậm chí có chiếc lá rụng bay sát qua lông mi, anh cũng không biết.

Bữa nướng hôm ấy mọi người xem như ăn được vui sướng, Sean và Andrew uống bia nói chuyện phiếm, Hawkins vẫn trầm mặc như mọi khi, có điều nếu Sean hỏi gì, y cũng không lại trả lời những câu khiến người khác khó xử như trước nữa.

Khoảng khắc đó, Sean phát hiện ra nơi nào đó trống vắng trong anh đột nhiên tràn đầy.

Hawkins lên tiếng: "Đốt lò sưởi lên đi."

n tập đó cậu còn phát sốt!"

Andrew không nói gì, chỉ tiếp tục nhìn chằm chằm vào màn mưa ào ạt bên ngoài.

Andrew ở dưới lầu chuẩn bị xong bữa sáng, sau đó đi đến trước cửa phòng Sean, vốn định giơ tay gõ cửa, nhưng rồi anh ta dừng lại, nhớ ra mình đã lâu lắm không nhìn thấy Sean ngủ.

Andrew kinh ngạc nghiêng đầu nhìn lại, "Cậu không nhớ rõ ? Sau đợt di�

Có lửa, cả phòng cũng ấm áp hơn không ít.

"Ừ." Hawkins nỉ non một câu, hai người liền ôm nhau chìm vào giấc ngủ.

"Mẹ ơi, thực không thua gì lần dã ngoại di�

Hawkins hôn nhè nhẹ khắp khuôn mặt Sean, không có hơi thở của dục vọng, chỉ thuần túy nhằm biểu đạt một loại cảm xúc nào đó trong lòng y. Sean cũng hôn lên cằm đối phương, nhẹ giọng nói: "Ngủ đi."

Ngay sau đó sấm rung chớp giật, song cửa sổ bằng gỗ đều bị tiếng sấm chấn động rung lên kẽo kẹt.

n tập hồi ấy!" Andrew cảm thán.

"Cái gì dã ngoại di�

n tập?" Sean hỏi.

"Sao vậy?" Sean nâng người dậy, đối phương ngồi xuống bên cạnh anh, kéo chăn ra trùm lên cả hai người.

Ban đêm, Sean cuộn mình trong chăn lông, tuy không cảm thấy quá lạnh, nhưng tiếng mưa rơi dường như khiến anh trống vắng.

Sean không cự tuyệt Hawkins, anh nghiêng người đi, cũng ôm lấy y. Sean nghĩ, có lẽ vừa rồi, tận sâu trong tiềm thức, anh đã khát vọng sự hiện diện của Hawkins.

Cửa phòng bị đẩy ra, cho dù người đến đi rất nhẹ, nhưng Sean vẫn có thể nhận ra đó là Hawkins.

Vì thế Andrew và Sean mới hồi phục tinh thần lại, bắt đầu xem xét lò sưởi.

"Không có gì, tôi chỉ muốn ôm cậu."

Mưa to không biết từ lúc nào bỗng chuyển thành tí tách rơi.

Sean sửng sốt, lập tức ngượng ngùng nói: "Sau lần bị chấn thương đầu, rất nhiều chuyện tôi đã quên mất!"

Sean gọi cuộc điện thoại về cho bà Mercy, bà dặn anh nhất định phải chú ý giữ ấm vào buổi tối, cơn mưa này có thể còn kéo dài đến tối mai.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...