Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 29: Hình như lại hôn ba nghìn chữ

Người đàn ông như là đang mượn một tiếng này để đè nén cái gì đó xuống, nhưng Lâm Dữ Hạc vẫn không phát hiện ra, chỉ không hiểu sao lại sinh ra một loại cảm giác bị bắt được.

"Ninh Ninh!"

Đúng vậy, tạp chí bản mẫu cũng có thể được mua về.

Lục Nan lại gọi cậu một tiếng, lồng ngực gấp gáp phập phồng hai lần, đôi đồng tử đen thẳm nhìn chằm chằm cậu.

Cậu chỉ có thể thành thật thừa nhận: "Là em mua ạ."

Chỉ là Lâm Dữ Hạc vừa mới khôi phục lại được một chút thì lại nghe thấy được có người gọi cậu.

Nghĩ tới nghĩ lui, quyển tạp chí mà Lục tiên sinh làm nhân vật bìa ngoài kia liền thật sự bị đuổi ra khỏi trí óc cậu, trong đầu chỉ còn lại bóng dáng duyên dáng của "Lam Sắc Sinh Tử Luyến".

"Những quyển đó là tạp chí bản mẫu mà tòa tạp chí thường gửi tặng, hay là của em tự mua?"

Phải ghi nhớ tiêu bản soi mô bệnh học, phải sắp xếp lại trọng tâm của Bệnh sinh học, mấy trang to tên thuốc của Dược lý học còn chưa nhớ hết, còn phải tải một ngân hàng câu hỏi mới của Mi�

Lục tiên sinh?

Lâm Dữ Hạc dừng lại bước chân, quay đầu lại.

Lâm Dữ Hạc đi ra từ thư phòng, thở phào một cái.

Bìa sách giáo khoa của khoa y đều là màu xanh da trời, mỗi quyển ít nhất là một trăm trang, mỗi một chữ đều có thể là trọng tâm, được các sinh viên ngành y khoa đặt cho cái tên-- "Lam Sắc Sinh Tử Luyến"*.

Cậu ngờ vực: "...Ca ca?"

Lục Nan hít sâu một hơi, lúc mở miệng lần nữa thì đã bình tĩnh xuống, không có gì khác biệt so với mọi ngày, chỉ là trong giọng nói còn lộ ra một trút khàn khàn trầm thấp.

Lòng bàn tay Lục Nan bắt lấy cánh tay cậu có chút nóng đến phát bỏng: "Mua nhiều như vậy?"

Anh đã đi tới cửa phòng ngủ, cách thư phòng hai cái hành lang. Nhưng giọng nói ấy vẫn truyền tới vô cùng rõ ràng, hơn nữa giọng nói đang nhỏ dần, người đàn ông gọi cậu cũng đã xuất hiện ở cuối hành lang.

Người nọ hỏi vấn đề này vô cùng chính xác, khiến cậu có muốn mập mờ lơ mơ như lúc nãy cũng không được.

"Ninh Ninh."

Chính cậu cũng ý thức ra được chuyện bé xé ra to vừa rồi, thật ra cậu hoàn toàn không cần phải vội vã chạy tới đó, nghĩ rằng người như Lục tiên sinh cũng không có khả năng hiểu lầm.

Lâm Dữ Hạc điều chỉnh lại tâm trạng của mình xong, ép buộc bản thân không được nghĩ nhiều, bắt đầu làm chuyện của mình.

Lục Nan đi nhanh tới phía cậu, còn có vẻ đi nhanh hơn bình thường, Lâm Dữ Hạc vừa mới chớp mắt cái người đàn ông đã đứng ở trước mặt, vươn tay ra bắt lấy cánh tay cậu.

Trong phút chốc Lâm Dữ Hạc nghẹn lời.

Lâm Dữ Hạc ngẩn người, không biết đối phương sao lại vội vã như vậy.

n dịch học.....

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...