Chương 55: Đến phía sau tôi, làm một bạn nhỏ.
Mơ đẹp nhé.
Lâm Dữ Hạc không trả lời, Lục Nan bật đèn ngủ bên cạnh giường lên, lấy bình giữ nhiệt tới, đỡ cậu ngồi dậy giúp cậu uống chút nước.
"Mơ thấy ác mộng sao?"
Cậu không nói gì, Lục Nan cũng không truy hỏi nữa.
Thân thể Lâm Dữ Hạc vẫn còn đang run rẩy, trong cổ họng phát ra âm thanh mơ hồ, bị bóp nghẹt, bị kiềm nén, không thành câu hoàn chỉnh.
Lúc khó chịu con người đều sẽ như vậy. Vốn dĩ đã nhịn được nỗi đau khổ ấy, có thể mi�
Người đàn ông vươn tay ra, lòng bàn tay nhẹ nhàng phủ lên gáy Lâm Dữ Hạc, khiến cậu càng vùi sâu mặt mình vào trong lồng ngực anh.
"Ninh Ninh?"
"Muốn nói gì với tôi không?"
Hô hấp của cậu vừa thay đổi thì Lục Nan cũng tỉnh dậy.
n cưỡng chống đỡ được, nhưng nếu như được người khác quan tâm tới thì cảm xúc sẽ đột nhiên vỡ oà.
Thế nhưng đêm nay thật sự là dài dằng dặc, đến đêm khuya, sự tĩnh lặng vẫn là bị tiếng hít thở nặng nề gấp gáp phá vỡ.
Lục Nan vào phòng ngủ muộn hơn một chút, hơi thở của chàng trai trên giường mỏng manh, cậu đã ngủ rồi.
Lâm Dữ Hạc bỗng nhiên bị giật mình tỉnh giấc, cả người đều là mồ hôi lạnh, giữa đêm tối, ngón tay thon dài của cậu lại vẫn trắng bợt bắt mắt như cũ, vải vóc tơ tằm nhẵn bóng bị nắm lại tạo thành nếp nhăn rõ ràng.
Lục Nan dùng tay kia ôm chặt lấy cậu, khẽ hôn lên gò má mềm mại của cậu, rất nhẹ nhàng, rất chậm rãi mà hôn cuốn đi từng chút từng chút run rẩy nơi cậu.
Bóng tối đủ để che giấu tất cả, tựa như có thể khiến cho người vừa thất thố dần yên tâm hơn.
Sau khi về đến nhà đã là sẩm tối rồi. Cảm xúc của Lâm Dữ Hạc vẫn không khá lên là bao, cậu ăn một chút đồ ăn dưới cái nhìn giám sát của Lục Nan, tắm rửa xong thì liền đi nghỉ ngơi sớm.
Hai tay cậu nắm chặt lấy cánh tay Lục Nan, như thể níu lấy cọng rơm cứu mạng.
Trời lạnh gió rét, trong suốt quãng đường xe chạy, hai tay Lục Nan đều ôm chặt lấy Lâm Dữ Hạc, dùng lồng ngực mình xây lên cho cậu một bức tường thành.
Lục Nan cúi người nhẹ nhàng hôn lên ấn đường cậu, không tiếng động lặp lại một câu.
Cậu uống không nhiều lắm, vẫn còn một ít trượt xuống theo khoé môi. Lục Nan dùng ngón tay lau vết ẩm ướt ấy đi, anh đặt bình xuống rồi vươn tay ra tắt đèn ngủ.
Không nói chuyện, chỉ còn lại nụ hôn dịu dàng, dùng cách an ủi không tiếng động này mà chậm rãi dỗ cậu ngủ.
Lục Nan vươn tay ra ôm lấy Lâm Dữ Hạc, thấp giọng hỏi.
Thật lâu đến khi đã không còn biết là mấy giờ, tiếng hít thở trong lòng anh mới ổn định lại.
Bờ vai mảnh khảnh yếu ớt của Lâm Dữ Hạc khẽ run rẩy, tiếng hít thở nặng nề lại gấp gáp.
Bình luận