Chương 66: Cái gì cũng biết, còn biết nhớ em.
Phương Tử Thư gật đầu, sau đó tự mình cầm cầm cơ thử thực hiện.
(Trước đây trượt ván cũng vây, em cảm thấy cái gì ca ca cũng biết)
(Không sao, em đang ngồi nghỉ ngơi.)
Lâm Dữ Hạc thấy thế thì hỏi: "Được chưa?"
Bởi vì vừa rồi Lục Anh Thuấn hướng dẫn cậu mà Lâm Dữ Hạc lại nhớ tới chuyện ca ca dạy cậu trượt ván.
Nhìn Lục Anh Thuấn chơi bida, Lâm Dữ Hạc lại gửi tin nhắn cho Lục Nan.
Thế là Lâm Dữ Hạc đứng thẳng người lên, sau đó cậu hơi nhíu mày.
Eo có chút đau.
May là cậu không phải duy trì những động tác này quá lâu, sau khi giảng giải xong thì Lục Anh Thuấn cũng không cần Lâm Dữ Hạc làm mẫu nữa.
"Không có gì."
Lâm Dữ Hạc xua xua tay rồi về lại chỗ sofa ngồi.
Lâm Dữ Hạc khẽ hít vào một hơi.
Có điều cậu cũng hiểu rõ rằng chuyện này không thể tính là do lỗi của ca ca. Vốn dĩ đêm qua Lục Nan muốn cậu ngủ sớm, đến cả chăn còn giúp cậu dém xong rồi.
(Trước đây đã từng học ba tôi một khoảng thời gian.)
Khi nói lời này anh ta không nói to mà chỉ Lâm Dữ Hạc mới có thể nghe thấy, thế nên cậu cũng không chỉnh lại xưng hô nữa.
Lâm Dữ Hạc sờ chóp mũi.
Cậu còn gửi kèm theo một cái icon "thật lợi hại".
Bên cạnh bàn bida, Lục Anh Thuấn còn đang chỉ động tác cho Phương Tử Thư. Lâm Dữ Hạc quay sang nhìn bọn họ, cậu cảm thấy nhìn từ sườn mặt thì đường nét gương mặt của Lục Anh Thuấn lại càng giống Lục Nan, khiến cho người ta không tự chủ được mà cảm thán sự kỳ diệu của gen.
Chung quy cũng không kịch liệt bằng đêm qua.
Tay của Lục Anh Thuấn vẫn còn đang phủ lên vai cậu, anh ta quay đầu lại hỏi: "Phương tiểu thư nhìn rõ rồi chứ?"
Là do Lâm Dữ Hạc chủ động trêu chọc anh.
Anh ta thu tay về, sau đó nhận lấy cầm cơ từ tay Lâm Dữ Hạc rồi cười híp mắt: "Khổ cực cho anh dâu rồi."
Lần này anh còn trả lời cậu nhanh hơn cả lần trước, có điều sau khi nhìn thấy thì Lâm Dữ Hạc lại hơi hoài nghi liệu có phải là mình nhìn nhầm rồi hay không.
(Tam thiếu nói ca ca chơi bida cũng rất giỏi.)
Điện thoại trong túi quần vẫn còn đang rung lên, Lâm Dữ Hạc lấy ra nhìn thì thấy toàn bộ tin nhắn đều là của Lục Nan gửi tới.
Anh bảo cậu chú ý nghỉ ngơi, đừng đi lâu quá, bớt vận động kịch liệt một chút.
Lục Nan trả lời cậu rất nhanh.
"Được rồi ạ, anh nghỉ ngơi đi." Lục Anh Thuấn nói.
Lâm Dữ Hạc trả lời lại.
Ngẫm nghĩ lại thì cái vị mà tuổi tác bị kẹp ở giữa hai người - Lục nhị thiếu Lục Anh Minh lại càng khiến người ta phải cảm thán.
Bình luận