Chương 68: "Thích anh lâu như vậy."
Lâm Dữ Hạc rất thành thực.
Lần này thời gian Lâm Dữ Hạc im lặng lại dài thêm một chút.
Có thể nhìn ra được là ngay cả bản thân cậu cũng chưa cẩn thận nghĩ về vấn đề này. Vậy nên mãi đến khi bị trực tiếp hỏi thẳng thì cậu mới bắt đầu cân nhắc câu từ, bị buộc phải đối mặt trực tiếp với những thứ mà cậu luôn vô thức lẩn tránh.
Cảnh Chi: "..."
"Ở bên anh ấy em rất vui."
"Em cũng muốn khiến anh ấy vui vẻ."
"Vậy cũng không cần phải để bản thân mạo hiểm đúng không."
"Em đang khắc phục."
Câu trước thì còn có thể cứu vãn được, câu sau vừa nói ra khỏi miệng là Cảnh Chi đã hiểu cậu hoàn toàn hết hy vọng rồi.
Bốn bề xung quanh im lặng một hồi lâu, cuối cùng là Lâm Dữ Hạc cẩn thận hỏi: "Làm sao vậy?"
Anh ta biết tình hình của Lâm Dữ Hạc, biết rằng đối phương đã bị người ba khốn nạn làm tổn thương nghiêm trọng, khiến cho cậu không còn tin vào tình cảm nữa.
Lâm Dữ Hạc không nói gì mà chỉ dùng cặp mắt đen trắng rõ ràng của mình im lặng nhìn anh ta.
Thôi vậy, nghĩ tới gương mặt lạnh băng của Lục Anh Chuẩn thì đến chính anh ta cũng không tin lời mình vừa nói.
Toang cmnr.
Lâm Dữ Hạc lại im lặng thêm một lúc, sau đó mới khẽ nói.
Toang rồi.
Sao cứ phải cả hai lần đều ngã lên cùng một người cơ chứ?
"Chuyện kết hôn này nói lớn không lớn nói nhỏ không nhỏ, nhỏ là vì nó chỉ là một trang giấy, lớn vì nó là chuyện cả đời, cần phải thận trọng."
Cảnh Chi xoa mặt một cái, sau đó hít vào một hơi thật dài rồi hỏi: "Vậy em đã từng nghĩ đến sau này sẽ thế nào chưa?"
Cảnh Chi có chút bực bội, dùng tay thay lược chải mái tóc bảo bối của mình từ trước trán ra sau đầu.
"Em không biết... thật ra vấn đề của em rất lớn."
Cảnh Chi lại chải thêm ít tóc ra đằng sau, trên mặt lộ ra một nụ cười khổ.
"Em có tin vào tương lai không?"
"Có thể khiến em nhận ra là có vấn đề, khiến cho em sẵn sàng khắc phục thì cậu ta cũng rất lợi hại."
Cảnh Chi nghĩ thầm.
Lâm Dữ Hạc nói: "Anh ấy đã giúp đỡ em rất nhiều và luôn quan tâm chăm sóc cho em."
Cảnh Chi định khuyên nhủ cậu: "Có thể cậu ta chính là chiếc điều hòa trung tâm, đối với ai cũng ấm áp như vậy."
Cậu nói xong thì Cảnh Chi lại không nói gì nữa.
Đứa ngốc này, thật sự là quá thảm.
Anh ta đau khổ đỡ trán, trái tim cũng bắt đầu quặn đau từng trận.
Cảnh Chi hơi hé miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại nghe thấy Lâm Dữ Hạc nói.
Bình luận