Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 71: Nỗi phiền muộn của những người bình thường.

"Bé út của chúng ta thật có tiền đồ, sinh viên của đại học danh tiếng quả nhiên khác bọt hẳn!"

Vốn dĩ rượu đón khách chính là để chào mừng, đương nhiên mọi người cũng không có ý kiến gì. Chỉ có điều đối với "bà chủ" cao to lạnh lùng này, mọi người còn có chút không thích ứng lắm, cũng không có ai dám tiếp lời anh.

Rượu vẫn còn ấm, mùi vị ngọt dịu, hương thơm nồng nàn, người vùng quê chất phác giản dị, quả thực là đã lấy ra thứ tốt nhất để chiêu đãi khách.

Lẽ ra sau khi tiếp đón rượu xong là có điệu múa dân gian nhiệt tình, mời khách nhân mặc trang phục lên rồi tham gia cùng bọn họ. Trong tay mấy cô gái ở bên cạnh còn đang cầm một chiếc khay, trong khay có đặt trang phục dân tộc rực rỡ sắc màu cùng với trang sức bằng bạc đặc biệt chỉ có ở người dân tộc Di, tất cả đã được chuẩn bị tương đối đầy đủ.

Hơn nữa lãnh đạo của nhà máy nước hoa quả đang đợi cùng bọn họ cũng không nói gì cả, ông ta vừa bước lên trước là đã khách khí cúi đầu chào Lâm Dữ Hạc và Lục Nan ngay, điều này lại càng khẳng định một cách chắc chắn thân phận của hai người.

"Nào nào nào, cạn chén rượu này đi!"

Nói xong, Lục Nan một hơi giúp cậu giải quyết già nửa bát còn lại.

Khó lòng từ chối, Lâm Dữ Hạc không thể làm gì khác hơn là nhận lấy bát rượu có viết "kính ông chủ" ấy nhấp một ngụm.

Cậu ngẩn người, sau đó ngẩng đầu lên nhìn sang thì thấy Lục Nan đang đứng bên cạnh mình, anh vẫn là dáng vẻ không gì có thể làm kinh ngạc như trước.

Mọi người thấy vậy thì vừa vui mừng vừa kinh ngạc, bắt đầu sôi nổi thảo luận với nhau.

Chỉ có điều Lâm Dữ Hạc thật sự chưa từng uống rượu, cậu vừa uống một ngụm đã bị cay quá chừng. Mà rượu đón tiếp khách lại thật sự đầy ặp một bát, Lâm Dữ Hạc uống xong một ngụm, vừa định nghỉ một chút rồi tiếp tục thì bát rượu trong tay cậu đã bị ai đó lấy đi.

Bởi vì đối tượng là đứa nhỏ mà bọn họ đã chứng kiến quá trình trưởng thành từ bé đến lớn nên mọi người lại càng chào đón nhiệt tình, tất cả đều náo nhiệt vây quanh Lâm Dữ Hạc, sau đó đưa cậu về trong thị trấn.

"Là út Ninh đầu tư sao? Sao trước nay chưa từng nghe thấy cháu nói vậy!"

Đến khi Lục Nan di chuyển thì mọi người mới chậm rãi nhận ra, thì ra bọn họ không đón sai người.

"Ôi dào, đừng lo, đây là rượu nhà lão Triệu tự nấu đó, không say được đâu, độ cồn rất vừa phải! Nào nào, thử một ngụm đi!"

Từ góc độ của Lâm Dữ Hạc vừa vặn có thể nhìn thấy yết hầu đang cử động của người đàn ông.

Người càng không thích ứng được hơn là những cô gái dân tộc Di dẫn đầu phụ trách chào mừng.

"Út Ninh có uống được rượu không đó?"

Chỉ có điều bát Lục Nan nhận lấy là bát bạc để kính bà chủ, Cảnh Chi lại đã tự giác tránh ra khỏi bọn họ thật xa, vậy nên cuối cùng ứng cử viên cho vị trí ông chủ chỉ còn lại một mình Lâm Dữ Hạc.

"Ông chủ còn nhỏ tuổi, phần còn lại để tôi uống thay."

"Đứa trẻ này, thật là, làm cho mọi người nhiều việc như vậy cũng chưa từng nói qua một câu."

"Chà chà, người của mình đầu tư là chuyện tốt, trước đây chúng ta còn lo rằng nếu không chiêu đãi chu đáo sẽ khiến cho ông chủ tức giận đó."

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...