Chương 50: Mật dương
Khi Tiêu Tán đến nhà người thân chơi có cho hắn một chiếc bánh rán*, từ đó liền kết nghiệt duyên.
❌BẢN DỊCH CHỈ CHÍNH XÁC 60%❌
Tìm một phú điểu thao chứ không tìm cùng điểu thao nha!
Y dụ Vương Bác làm chút chuyện ở nhà cô của y.
Y muốn một chỗ, phân phòng trong nhà.
Thời điểm tuyết trắng phau bao phủ cả thôn trang, lần đầu tiên Tiêu Tán nhìn thấy Vương Bác.
——————
( * Search thì nó ra hotteok = ))) )
Tiêu Tán là một người độc ác. Bộ dạng ôn ôn nhu nhu con ngươi chứa đầy xuân thủy, nhìn sâu vào bên trong, có thể nhìn thấy trong đó ẩn giấu một trái tim bằng đá.
Rất tiếc! Hình ảnh này không tuân theo hướng dẫn nội dung. Để tiếp tục đăng tải, vui lòng xóa hoặc tải lên một hình ảnh khác.
(*Phú: giàu có, sung túc, dồi dào
*Cùng: nghèo nàn, cực khổ =))
*Điểu là bird :)
Tự hiểu đi nho )
Dải lụa đỏ thẫm thắt lên tóc, y trở thành lão bà của Vương Bác.
(* Là kèn hồi xưa người TQ dùng trong đám cưới .)
Tiếng kèn suona* vang xa mười dặm.
FUNNY thôi mọi người ơi :) Chuyện hài
Kia là đứa nhỏ ngốc nghếch không ai thương.
Vương Bác ngây thơ xém chút nữa chết trên người y.
Thể loại: Niên hạ ngốc nghếch công x Song tính thụ / Cổ trang(?) / Vương Bác x Tiêu Tán
Tác giả: WestlynDanvers
Giấy không gói được lửa, thời điểm Vương Bác trước mặt hương thân ôm eo y cọ cọ là mọi người đều hiểu rồi.
Bình luận