Chương 34: 34. Bú cho anh cả để được đi tiểu
n: "Cởi trói cho em!"
Tống Cư Di�
n nên chỉ có thể nghĩ đến việc tuyệt thực với hắn, nhưng không ngờ Tống Cư Di�
Sau khi ân ái xong, Tống Ân Hà được Tống Cư Di�
n cúi đầu nhìn lòng bàn tay mình, nhanh chóng đứng dậy đi ra cửa với ánh mắt như sắp bốc cháy của em trai, "Ân Hà nghỉ ngơi cho tốt, anh trai phải ra ngoài làm việc chăm chỉ kiếm tiền."
n trầm tư, Tống Ân Hà nhanh chóng ăn xong, súc miệng, bắt đầu trừng mắt nhìn Tống Cư Di�
n lại yên tâm nhốt người trên giường, xoay người đẩy thức ăn để ngoài cửa vào. Đầu tiên bưng canh cho Tống Ân Hà, khi ngước mắt lên nhìn người, trong mắt cuối cùng lại nở nụ cười lười biếng.
"Muốn giữ thể diện thì phải chịu đói đấy."
Tống Ân Hà banh mặt nói: "Em không ăn!"
Cậu bị anh trai cưỡng hiếp tại nhà riêng, sau đó người hầu bước vào, lặng lẽ dọn dẹp phòng và mang đồ ăn tới, chỉ nghĩ đến chuyện đó thôi Tống Ân Hà đã thấy xấu hổ lẫn tức giận. Cậu không thể chiến thắng được Tống Cư Di�
n im lặng, vẻ mặt trở nên kỳ quái. Mãi đến khi Tống Ân Hà nóng ruột vì không nhận được câu trả lời, hắn mới chậm rãi nói: "Quên đi..."
"Trong mắt em, anh cả lại là người đáng tin cậy như vậy."
Tống Ân Hà tức giận: "Anh là ma da à? Tự mình làm chuyện xấu, còn muốn kéo anh cả xuống nước!"
Tống Cư Di�
n nói mát, nhưng Tống Ân Hà không còn cách nào khác ngoài giữ im lặng, bởi vì những gì Tống Cư Di�
n nhẹ nhàng dời ánh mắt, "Ở trong phòng thật tốt, trời trở lạnh rồi."
"Anh lấy cớ gì!" Tống Ân Hà tức giận đập giường, nhanh chóng nhận ra: "Anh thật sự có thể nhốt em trong phòng sao? Anh cả và anh ba sẽ sớm phát hiện ra em mất tích. Bởi vậy nếu việc anh làm bị bại lộ, anh cả sẽ không để anh muốn làm gì thì làm!"
Tống Cư Di�
n, nhìn thấy chiếc giường lớn đã được thay ga trải giường sạch sẽ, sắc mặt đỏ bừng trở nên trắng bệch, tức giận mắng: "Anh thật vô liêm sỉ!"
Tống Cư Di�
n. Hắn hiểu em trai mình từ nhỏ đã được cưng chiều, tuy ngây thơ nhưng sẽ không bao giờ lựa chọn thiệt thòi cho mình..
Nói thế nào nhỉ, em trai hắn không phải là một kẻ ngốc theo đúng nghĩa.
...
Chắc là không tính.
Không phát hiện Tống Cư Di�
n một tay nắm lấy mép giường, hơi ngả người về phía sau, ánh mắt đảo quanh em trau mình hồi lâu, cuối cùng cũng xác định đối phương nhịn không được mà lao tới gây sự với mình...
Đúng là đứa ngốc, thật đáng ngạc nhiên là gen của gia đình họ cũng có thể sinh ra một đứa ngốc.
Tống Cư Di�
n nói đến đều là món ăn yêu thích của cậu. Cậu nhìn bát đĩa, vẻ mặt căng thẳng hồi lâu, cuối cùng không nhịn được mùi thơm của đồ ăn, nuốt nước bọt, hạ quyết tâm từ bữa tiếp theo sẽ tuyệt thực.
Phản ứng của Tống Ân Hà hoàn toàn nằm trong dự liệu của Tống Cư Di�
n trực tiếp mở nắp đậy ra.
"Lớn tướng rồi, không được kén ăn."
Tống Cư Di�
n đưa vào phòng tắm tắm rửa. Hai người trở về phòng, cậu ôm lấy Tống Cư Di�
Bình luận