Chương 5: Anh chỉ cần em ở bên anh thôi
Ảnh minh hoạ =)))) Thấy cute quá trời
"Cái con hổ bất lịch sự này!"
Hồ Minh Ngọc tức xù cả tai thỏ, lửa giận bừng bừng chống hông trách móc cái tên đang bày ra vẻ mặt không phục, ngồi vắt chéo chân trên giường kia. Thái độ anh không có gì là hối lỗi, khoanh tay trước ngực không thèm nhìn cậu, hậm hực nhịp nhịp chân. Chiếc đuôi hổ mọc ra đập bồm bộp xuống đệm liên tục.
"Sao anh cứ khó chịu với anh Quốc vậy hả?" Cậu thở dài bất lực, "Anh ấy đã làm gì anh đâu."
Hoắc Vũ Kỳ cau mày đáp: "Tại hắn cứ bám lấy em mà!"
"Anh ấy không bám lấy tôi, anh ấy chỉ lo cho tôi thôi."
Phải biết rằng trong năm năm qua, người quan tâm cậu nhất chỉ có mình Lưu Quốc. Chính hắn đã cho cậu một lần nữa cảm nhận được thế nào là cảm giác của gia đình.
"Tôi không cần biết, tôi không muốn nhìn thấy hai người thân thiết với nhau!" Hoắc Vũ Kỳ mặc kệ cậu nói gì, anh chỉ biết là mình không thích điều đó thôi.
Bây giờ quan hệ giữa anh và cậu còn chưa được xác định rõ, anh vẫn chưa đánh dấu Hồ Minh Ngọc, thế nên bất kể là ai đi chăng nữa, anh đều phải đề phòng.
Hồ Minh Ngọc không còn gì để nói: "Anh đúng là vô lý hết sức."
"Em mắng tôi vì tên đó hả?" Anh bất mãn nhướng nhướng mày, trong đôi mắt ánh lên vẻ tổn thương mong manh d�
Bình luận