Chương 45: Không ổn
u hằn lên hung ác, không chớp mắt nhìn chằm chằm vết thương của thiếu niên.
Nếu Hoắc Trừng xuống tay mạnh hơn chút nữa, khả năng là y sẽ không được gặp cậu.
Quân y vừa mới nằm xuống giường đã lại bị kêu đi xem vết thương ở cổ Dung Nhứ.
Miệng vết thương quá là bé, hơi xước da một tí, thậm chí đã hơi kết vảy.
Ngược lại trông Cố đại nhân mới giống người bị thương hơn, cả người đầy sát khí làm hắn run rẩy.
"Không có vấn đề gì, chú ý không cần nước, chờ mấy ngày là lành." Quân y nói.
"Ta nói rồi, không có việc gì thật." Thiếu niên ngồi trên đùi Cố Ánh Li�
u, chuyện này không phải là ngươi sai." Dung Nhứ nóng nảy.
Ánh Li�
u đen như đáy nồi.
"Hoắc Trừng làm?" Cố Ánh Li�
Không hiểu sao mấy ngày nay cứ mơ thấy mình bị đuổi giết 🥲 Hay là sợ bv quá rồi
————
Cố Ánh Li�
u xử lý vết thương bé đến mức không ai nhận ra bằng cách quấn băng quanh cổ một vòng, ai không biết còn tưởng cổ cậu thật sự bị thủng một lỗ đấy.
"Là ta có tội." Cố Ánh Li�
u nói xong lại dừng một chút, "Ngươi đưa băng gạc cho ta, ta làm."
Dung Nhứ bất đắc dĩ, để kệ Cố Ánh Li�
u ôm Dung Nhứ, trong lúc lơ đãng thoáng nhìn qua cổ thiếu niên.
Trên cổ cậu có một vết thương cực nhỏ, không nhìn kỹ còn không nhận ra được.
Hô hấp Cố Ánh Li�
u ngưng lại, đưa tay vuốt lên vị trí vết thương.
"...... A."
Dung Nhứ hít khí xong mới phát hiện sắc mặt Cố Ánh Li�
u, nếu hắn có thể lớn lên đẹp như thế, nói không chừng cũng có thể làm một phi tần.
"Băng lại cho ngài ấy." Cố Ánh Li�
u đặt lên ngực mình, "Ngươi không cần nghĩ mọi thứ cho ta đâu, ta không muốn trở thành trói buộc của ngươi, để ngươi phải thời thời khắc khắc chăm lo ta. Hoắc Trừng cầm đao uy hiếp ta, là hắn sai, không liên quan đến ngươi."
u nói.
Dung Nhứ đè lại tay thanh niên, hôn lên môi y, "Không sao đâu, xước một chút thôi, không nghiêm trọng."
Đáy mắt Cố Ánh Li�
u, thấp thỏm mà dỗ dành y.
Quân y lau mồ hôi trên trán, Cố đại nhân thật sự được sủng ái, có thể được Bệ hạ ôn tồn mềm giọng làm nũng như vậy.
Hắn lại nhìn nhìn gương mặt của Cố Ánh Li�
u luôn thích ôm hết trách nhiệm về phía mình, bất kì chuyện nào không ổn đều nhận lỗi với cậu.
"Chúng ta là bạn lữ," Dung Nhứ nắm tay Cố Ánh Li�
u ôm thiếu niên ngồi chặt trên đùi mình, ôm chặt cậu.
Kể cả là khi ở Phù Dung trấn, y cũng không sợ hãi đến vậy. Hoắc Trừng cứ như hồn ma, xuất hiện bất thình lình đòi cướp thiếu niên đi.
Y phải thời khắc phòng bị, cẩn thận đối đãi, không thể lơi lỏng.
Hoắc Trừng, cần cút đi chết.
Y không thể mặc kệ một nhân vật nguy hiểm như thế sống bên cạnh mình.
"Ánh Li�
Bình luận