Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 3: 3

"VƯƠNG NHẤT BÁC!"

"Ừm được, vậy cảm ơn cậu."

"Em giảm tốc độ rồi đó!" Vương Nhất Bác cười tà.

Sau khi chuẩn bị xong Tiêu Chiến khóa cửa đi tới chỗ Vương Nhất Bác. Cậu đưa mũ bảo hiểm cho anh nói:

Tới trường Tiêu Chiến đợi cậu rồi cùng vào. Hai người đang đi thì gặp một bạn học cùng lớp.

"À... Được, cậu nhớ đi chậm thôi đấy!"

"Ừm được. Vậy tôi đi lên trước."

"Ấy, bạn học!" Vương Nhất Bác tiến lại gần Đông Vĩ. Cậu hướng Tiêu Chiến nói:

"Vâng."

"Được rồi. Mức độ chậm thế nào là do thầy Tiêu đó. Thầy càng ôm chặt em thì em sẽ càng chạy chậm!" Vương Nhất Bác cười đến không ngừng được.

"Em sẽ giảm tốc độ mà, thầy yên tâm."

Tiêu Chiến cười tươi vỗ vai cậu.

"À Vâng."

"Thầy còn không mau ôm em!"

"Cậu nói đi."

"Vương Nhất Bác! Em Mau Giảm Tốc Độ, Chạy Chậm Thôi!!"

Vương Nhất Bác khoác vai cậu nói:

"Nhất Bác, sao vậy? Sao chưa đi thế?"

Vương Nhất Bác quay sang tiến lại gần Đông Vĩ nói:

"Ngoan, nhớ ăn uống cho đầy đủ." Tiêu Chiến xoa đầu cậu bạn học.

"Cậu hay lắm!"

Tiêu Chiến ổn định trên xe nhưng Vương Nhất Bác vẫn chưa đi. Thấy vậy Tiêu Chiến thắc mắc hỏi:

"Vậy giờ có phải cậu không quên nữa đúng không?"

"Ây, bạn học, cậu cho tôi hỏi chút."

"À, thầy Tiêu, thầy lên lớp trước đi, em có việc cần nói với bạn ấy."

"Thầy Tiêu, em đợi thầy ở ngoài."

"Thầy Tiêu! Thầy Tiêu! Bài tập hôm qua em có chút thắc mắc, hôm nay thầy giảng lại chút cho em được không ạ?"

Tiêu Chiến lúc này hốt hoảng tỉnh dậy, anh vội vàng đi vệ sinh cá nhân.

"Thầy Tiêu, xe thầy vẫn chưa sửa xong, tạm thời thầy cứ đi cùng em."

"Em không có nuốt lời! Thầy không thấy lần này chậm hơn trước chút sao!"

"Giảm Của Em Đây Sao! Mau Chạy Chậm Lại Cho Tôi!"

Vương Nhất Bác ấy vậy mà vẫn phóng nhanh nhưng tốc độ giảm hơn trước một chút. Tiêu Chiến ngồi sau ôm chặt cậu hét lớn:

"Ừm, chuyện thầy Tiêu với cậu... bữa sáng gì đó... là.... ?"

"À. Tôi thường hay bỏ bữa sáng. Có hôm bị ngất trong giờ. Thầy Tiêu biết nên từ đó lo lắng, mỗi khi gặp tôi là nhắc tôi bữa sáng. "

"Em ăn rồi, có thầy nhắc em không dám quên hihi."

"Được. À hôm nay em có quên bữa sáng không đấy?"

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...