Chương 7: 7
"Tôi thấy thầy Tiêu ở một mình buồn nên mới xin phép chuyển tới đây ở cùng thầy."Vương Nhất Bác nở một nụ cười mãn nguyện.
"Ayoo, em có phải trẻ con không vậy?" Tiêu Chiến cười.
Tiêu Chiến chưa kịp trả lời thì Vương Nhất Bác nói:
Trác Thành cũng đoán ra được cậu bạn này là đang theo đuổi Tiêu Chiến của hắn, muốn cướp Tiêu Chiến của hắn ư ? Còn lâu nha, nhóc con. Trác Thành thầm nghĩ.
"Được rồi được rồi, em cũng ăn đi."
Ngồi nói chuyện một chút thì Tiêu Chiến ngỏ lời mời Trác Thành cùng dùng cơm, hắn cũng đồng ý. Ba người cùng vào bếp dọn cơm ra.
"Vậy sao cậu ấy lại ở đây?"
"Vậy hai người để yên cho tôi ăn đi, nãy cứ gắp qua gắp lại chóng cả mặt!"
"Nhất Bác, sao vậy? Em ăn đi."
"Chiến ca, anh ăn nhiều một chút, từ ngày ở cùng nhau em thấy anh vẫn gầy lắm, anh toàn bồi bổ cho em không à, nên anh phải ăn nhiều vào mới được."
"Ayyoo Hai người làm sao vậy? Có chuyện gì sao? Đừng tranh nhau nữa mà!"
Vương Nhất Bác ngồi bên cạnh Tiêu Chiến khuôn mặt lạnh băng nhíu mày nhìn chằm chằm hai người kia. Cậu giận dỗi nhìn anh. Tiêu Chiến thấy cậu cứ ngồi im không ăn anh nói:
Vương Nhất Bác liền vui vẻ, cậu cũng lấy đũa gắp thức ăn cho anh nói:
"Được rồi được rồi." Tiêu Chiến gắp thức ăn cho cậu.
"Vậy sao anh gắp cho Uông Tổng mà không gắp cho em?"
"Em nhỏ tuổi hơn anh đó, nhỏ hơn 6 tuổi lận đó, có lúc anh còn gọi em là bạn nhỏ."
"Ừm. Cậu cũng ăn đi, nào, Chiến Chiến, ăn nhiều một chút, mình thấy cậu gầy lắm nha." Trác Thành vừa cười vừa gắp thức ăn cho anh.
"Em không tự gắp được sao mà kêu anh?"
"Trác Thành ăn đi." Tiêu Chiến gắp thức ăn cho hắn.
"Chiến ca không gắp cho em à?" Vương Nhất Bác giận dỗi.
"À, ra vậy." Trong lòng hắn đang tính xem phải làm gì với cậu nhóc này đây, xem ra cậu ta cũng không thuộc dạng bình thường, không thể lơ là được, hắn phải tìm cách tống cậu ta ra ngoài, không thể cho cậu ở cùng Tiêu Chiến của hắn.
"Mình thấy bình thường mà đâu có gầy lắm đâu haha."
"Bọn em có sao đâu, đây là chơi đùa thôi, Nhất Bác/ Uông Tổng rất vui tính nha, em/ mình thấy rất hợp tính nhau nha hahhaha." Vương Nhất Bác và Uông Trác Thành cùng nói.
"Chiến Chiến, cậu bạn nhỏ này là?"
Uông Trác Thành bên này nghe vậy kiềm chế cơn giận trong lòng. Suốt bữa ăn Uông Trác Thành và Vương Nhất Bác cứ nhìn nhau chằm chằm. Uông Trác Thành cứ gắp thứ gì Vương Nhất Bác liền tranh thứ đó, hai người cứ tranh qua tranh lại khiến Tiêu Chiến không ăn nổi mà thở dài.
"À, em ấy là học sinh của mình, rất thân với mình." Tiêu Chiến nhìn Vương Nhất Bác.
Uông Trác Thành gắp một miếng thịt vừa gần đến bát anh thì Vương Nhất Bác liền tới tranh cho ngay vào miệng mình.
Bình luận