Chương 27: Gợn sóng
Tay đang rót nước của Tần Mặc chựng lại, quay đầu nhìn cô, "Em muốn nói gì?"
Tần Mặc nhìn đôi mắt lúng liếng của cô, không khỏi nhíu mày.
"..." Tần Mặc nhướn mày, cuối cùng vẫn bất đắc dĩ ôm cô lên.
"Tần Mặc ——" Cô gọi anh.
"Lần sau không được uống nhiều như thế nữa." Mở cửa xe ra nhét người vào trên ghế, anh trầm mặt răn dạy.
"Buồn ngủ... " Trì Nghiên duỗi tay hất nhẹ tay anh ra, quay người sang một bên tiếp tục ngủ, một lát sau lại hé mắt nói, "Anh cõng em đi."
Trì Nghiên lại như không nghe thấy, tiếp tục nói: "Ngựa khôn không ăn cỏ cũ."
"..." Cô quá ngoan ngoãn, Tần Mặc cũng không biết phải nói thêm cái gì, đành phải khởi động xe.
"Ơi?" Anh tháo giày cao gót cho cô.
Mặc dù sau đó cũng nôn thốc tháo trong WC, nhưng loại chuyện như bị người khác lợi dụng lúc say rượu này, từ trước đến giờ cô sẽ luôn đề phòng, sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào có cơ hội.
"Dạ" Trì Nghiên gật đầu, tự mình mò đai an toàn rồi cài vào.
Khi hai người ra ngoài, gió tạt qua, Tần Mặc ngửi được mùi rượu nồng nặc trên người Trì Nghiên, không cầm được anh chất vấn cô: "Tối nay em đã uống bao nhiêu?"
Nhưng cũng chỉ cho đến khi ra khỏi phòng KTV.
Còn nói mình không uống bao nhiêu? Nếu không phải đang đứng trước cửa KTV, Tần Mặc thật sự muốn đè Trì Nghiên lên vách tường mà hung hăng dạy dỗ cô một phen.
Tất nhiên anh biết rõ tửu lượng Trì Nghiên, người bình thường khó mà trút say nổi cô.
"Đến rồi, tỉnh nào." Tần Mặc tháo đai an toàn giúp Trì Nghiên, thấy cô còn chưa tỉnh, đành vỗ nhẹ đánh thức cô.
"Cũng đâu có bao nhiêu, anh ngửi xem." Cô chu môi, phả lên mặt anh một làn hơi nóng bỏng của cồn.
Hồi cô còn làm nhân viên ở quán bar, anh đã từng được chứng kiến cô đấu rượu với người ta, các loại rượu trộn lẫn vào mới nhau, một ly rồi lại tiếp một ly... Nhưng đến cuối cùng người đổ gục lại chính là người khách kia, mà cô thì vẫn thung dung như người chẳng có việc gì.
"Anh là rắn*." Tần Mặc sửa lại, rồi đi rót cho cô một cốc nước ấm.
Một đường trải sáng ánh trăng ánh sao, chờ đến lúc Tần Mặc ngoặt xe vào chung cư, Trì Nghiên đã lệch đầu trên ghế mà ngủ thiếp đi rồi.
Vậy mà hôm nay ——
Một đường từ thang máy lên tới trên nhà, Tần Mặc vẫn luôn ôm Trì Nghiên, chờ tới căn hộ rồi anh mới thả cô xuống, cô lại bỗng nhiên xốc mắt, nhìn anh như đang tỉnh táo.
Cô đột nhiên hỏi anh: "Anh là ngựa à?"
ʕ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʔ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʕ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʔ•̫͡•ʕ•̫͡•ʔ•̫͡•ʔ
*tỵ: rắn.
Bình luận