Chương 3: HOÀNG TỔNG
"A!"
"Alo, tôi đang trên đường thì nhìn thấy..."
"Năm 2018 rồi mà tóc tai lòa xòa nhìn thấy gớm. Ể, quần áo bệnh nhân...rồi rồi, cậu bị tâm thần chứ gì, trốn trại có phải hay không? Nói tên bệnh viện tôi đưa về. Không nói, tôi gọi báo cảnh sát đến bắt cậu!"
Hoàng thượng bất giác khởi động tròng mắt không tin nhìn về phía kẻ đối diện.
"Năm 2018 rồi mà..."
Người vừa nói xong lập tức lấy điện thoại ấn số.
Kỳ Quang nhớ lại trong hai canh giờ trước, hắn chạy thất điên bát đảo hòng thoát thân khỏi Trần Ổn thì va phải một hắc y nam nhân trên đường. Hắc y nhân so với Trần Ổn tác phong tương tự, ăn vận cũng là một bộ quái dị. Hoàng thượng ngã xuống đất ăn đau còn bị chửi, trên đời này lại có người dám gọi hoàng thượng là thằng điên, thật không may cho y! Hoàng thượng dùng đôi mắt to của mình trừng lại, nhưng đáng tiếc, sự hung dữ trong mắt hoàng thượng bất quá chỉ như là một con mèo nhỏ cào cào móng vuốt trong mắt của người khác mà thôi!
"Gọi cảnh sát bắt cậu!"
"Ngay cả năm nào cũng không biết, chặc...chặc...em trai, cậu bị nặng quá rồi, tôi phải gọi cảnh sát đưa cậu trở về bệnh viện!"
"Ngươi vừa nói cái gì? Trẫm nghe không rõ!"
"Ngươi nói cái gì?"
Y quay đầu lại thì đã không còn thấy bóng dáng Hứa Kỳ Quang đâu nữa. Người từ khi nào đã hoảng hốt bỏ chạy thật nhanh.
Kỳ Quang tỉnh dậy thì trời lúc này cũng đã quá nửa đêm. Hắn nheo nheo đôi mắt lờ đờ vì mệt mỏi của mình mà nhìn lên ngọn đèn ngủ mờ nhạt ở bên giường, không gian vô cùng ấm áp, giường chăn trắng xóa mềm mại, trong không khí còn thoang thoảng mùi trầm hương nhè nhẹ nồng ấm. Mùi hương này thật giống Vĩnh Hòa cung của hắn năm xưa. Căn phòng được thiết kế tinh xảo với cửa sổ thủy tinh rộng thênh thang, chiếc rèm ren trắng không che khuất được ánh trăng đang treo ngoài khung cửa. Giường rộng làm bằng gỗ mun. Mặt đất chính là lót bằng thảm nhung mềm mại.
"Hả?"
"Không phải, là đoạn đầu!"
"Hỗn xược, dám khi quân phạm thượng. Trẫm tru di tam tộc nhà ngươi!"
Hoàng thượng liền xoay cái đầu nhỏ nhìn ngó xung quanh mình, những tòa nhà cao chọc trời, thực ra thì cũng không chọc trời, nhưng ít nhất là cao hơn nóc hoàng cung của hoàng thượng rất nhiều lần. Người đi đường đều một kiểu ăn mặc quái dị như nhau. Hoàng thượng liền biết bản thân mình đã không còn ở thế giới trước nữa.
Trái tim nhỏ của Kỳ Quang đã bị con số 2018 hù cho suýt nữa thì ngưng đập. Hoàng thượng không thể tưởng tượng chỉ một cú ngã, thức dậy liền là một ngàn năm sau. Hoàng thượng dù cảm thấy có điều rất không thích hợp nhưng hắn lại rất thức thời. Nhớ lại hôm đó ngã xuống vực sâu như vậy, nếu không có phép màu thì quả nhiên là thân xác đã tan thành khói bụi. Nhưng ông trời cho hắn sống lại, dù là ở một chốn xa lạ, dù không còn vương vị.
Người trước mặt bỗng sửng người một chút rồi trưng ra ánh mắt quỷ dị. Một hồi sau y khẽ giật giật khóe môi.
"Mày đi đứng kiểu gì vậy thằng điên? Không có mắt à?"
"Ngươi nói...niên đại...nào? 2018?"
Bình luận