Chương 16: 16
"Em không bôi!" Sắc mặt Nhan Vũ đại biến.
Nhan Vũ dùng muỗng múc cháo rau củ do Bách An nấu, cứ cách mỗi giây sẽ ngẩng đầu liếc nhìn người ngồi cạnh —— đến bây giờ cậu vẫn chưa tin rằng mình thật sự ở cùng Bách An, cậu lo bản thân chỉ đang nằm mơ, tỉnh mộng cháo không còn, người cũng mất.
Nhan Vũ bị va chạm của anh làm cho giật mình, cậu vội vàng che kín cổ, nghi ngờ nhìn anh: "Làm gì?"
Âm thanh này như một lời ma quỷ nguyền rủa luôn quanh quẩn bên tai Nhan Vũ, trêu chọc tình cảm của cậu.
Một tiếng 'cạch' vang lên, Nhan Vũ buông muỗng xuống, lấy tay ôm kín gương mặt đang đỏ bừng —— để Bách An ở cạnh cậu, cậu đậu má ăn kiểu gì!?
Cuối cùng vẫn phải ăn cơm, Nhan Vũ kiên trì muốn dùng bữa trên bàn, Bách An lót đệm dựa sô pha xuống ghế, cậu đỏ mặt nhìn đệm dựa nửa ngày mới ngồi xuống, căng thẳng như chiến sĩ ra chiến trường.
—— tôi muốn làm bạn trai em.
Đủ rồi! Tôi đã rất nhân nhượng anh rồi! Anh ỷ anh làm bạn trai tôi là ngon à? Tôi cũng là bạn trai của anh đó!
Trong lòng Nhan Vũ gào thét nửa ngày mới xấu hổ đẩy chén: "Không ăn!"
Bách An im lặng nhìn Nhan Vũ, mấy giây sau cậu đã bại trận dưới ánh mắt chuyên chú kia. Cậu dời mắt đi, đỏ mặt nghẹn nửa ngày, dùng sự tức giận che giấu thất bại của bản thân: "Vậy tự em làm."
... ... ...
"Không... Bôi thuốc gì? Không bôi!" Nhan Vũ vẫn không chịu.
Nhan Vũ nghĩ mãi không ra, cậu là đàn ông, tại sao Bách An lại thích cậu?
Bôi thuốc? Bôi ở đâu? Đừng nói là...
Bách An vẫn ngồi nghiêng, chống cằm nhìn Nhan Vũ ăn cháo. Anh thấy cậu buông muỗng nên hỏi: "Không ăn?"
Mẹ kiếp!
"Nghe lời."
"....." Đổi thành anh bị làm lâu như vậy thử xem có đau không.
Sao lại trùng hợp như vậy? Người cậu thích cũng thích cậu?
Bách An rất kiên trì, giọng nói cũng rất ôn hòa, nhẹ nhàng khuyên lơn: "Mấy ngày sau phải quay bổ sung ngoại cảnh, bôi thuốc sẽ mau lành."
Người này không phải ai khác, chính là Bách An.
"Không đau sao?"
"Bôi thuốc?" Nhan Vũ dùng một tay che trán: "Em không sao ——"
"Anh dùng giọng điệu này làm gì? Cho rằng em sẽ nghe theo anh?"
Bách An lấy ra một tuýp thuốc mỡ trong túi, Nhan Vũ nhìn kỹ, nửa câu sau nghẹn trong cuống họng —— đó không phải là thuốc mỡ Hứa Thường Ninh vừa gửi qua sao?
Bách An nói: "Tôi là bạn trai em."
"Ừ." Bách An đứng dậy bưng chén xuống nhà bếp, sau đó đến phòng khách lấy túi thuốc trên bàn trà rồi quay lại nhà bếp. Tay anh khoát lên cổ cậu: "Phòng ngủ ở đâu?"
Bách An nửa cười nửa không, ngón tay cong lại búng lên trán Nhan Vũ, chỉ cái túi trong tay: "Bôi thuốc."
—— tôi muốn làm bạn trai em.
Bình luận