Chương 1: Gái không chuyên !?
Tôi thích người đàn bà như vậy.
Cưới vợ năm 26 tuổi , không phải vì yêu cũng chẳng phải là thương.
Mẹ kế biết.
- Sếp đứng đắn đã tan tành
Đám Nhân viên nhìn tôi không rời, tôi bắt đầu nghe tiếng xì xào
Cô vốn là gái quê, không tiền không nhà, lên thành phố với hai bàn tay trắng, cũng may là vớ được tôi không thì cô ta tiêu đời.
Cô ả lắp bắp, khuôn mặt gượng gạo, đôi chân khép nép. Concept của ngày hôm nay chăng?
Tôi rút tờ chi phiếu kí tên và quăng vào mặt ả
Cô rất ngượng.
Vì tôi bị liệt dương, tôi biết.
Dứt lời, tôi kéo cô ta đi.
Cứ thế, kiếm tiền rồi đầu tư rồi đếm rồi tiêu xài.
- Hôm nay, em này là của tôi nhé, không ai được dành!
Mặc chiếc đầm đen bó sát ngắn cũn và lộ đùi.
Không muốn nghe lời châm chọc từ lũ bạn ngu ngốc.
Vợ tôi cũng biết.
- Còn mác nên giá hơi chua đấy, anh iu chịu không?
Nhưng thật tiếc, vợ mình lại khác xa như thế.
Tôi yêu tiền và có rất nhiều tiền.
Tôi định vậy mấy lần nhưng thấy cô ả ngày càng kiêu căng, chảnh chọe, đĩ đời nên lại thôi
Hay bị bán vào? Thiết nghĩ, suy cho cùng tôi phải giúp cô ấy thoát khỏi mấy nơi như thế này
Mấy đứa nhân viên suốt ngày xun xuê, đó là kiểu tôi ghét nhất, do vậy tôi sẽ chỉ định họ ngồi một bàn tha hồ ca hát còn tôi cách xa 2m. Chỉ uống một mình và suy nghĩ bâng quơ về một điều gì đó.
Đoán chắc, lại là em bướm đêm nào đây, tôi chán ngấy rồi.
Nhưng cô ả chấp nhận cưới tôi vì 10 triệu đồng mỗi tháng
Nhấp đến cốc thứ hai, tôi nghe tiếng giày cao gót.
Mái tóc thẳng, đen nhánh óng mượt,
Sở dĩ tôi thích Rum vì vị hắn rất thanh tao, thân mật mà lại rất lẳng lơ. Hương vị quện êm nơi đầu lưỡi vừa dịu dàng vừa say đắm. Khiến tôi tan chảy trong chất si đỏ thẫm.
Tôi thì, vì đã lên hàng ngũ sếp sòng nên chẳng hứng lắm và cũng chẳng cần cố tỏ ra vui vẻ làm gì.
Da cô ấy trắng ngần,
Lạy chúa, tôi có nên gắn sau lưng tấm bảng “tôi liệt dương” không nhỉ?
Nên đối với một thằng chẳng có chút dục vọng như tôi thì lẽ tất yếu phải thành công.
- Cho tôi mượn một đêm không sao chứ?
Hàng lông mi cong vút
- Bao nhiêu?
Còn cô ả nhìn tôi bối rối, vẻ mặt như muốn khóc.
- Chào...chào... Cưng !
Tôi nốc hết ly rượu rồi nháy mắt với má mì bên cạnh:
Đôi lúc tôi còn chẳng tìm được lý do tiêu chúng nữa cơ.
Đôi mắt to ngây thơ
Nhìn kĩ thì cô ta khá trẻ, có lẽ là người mới hay bị bán vào đây ?
Đôi môi trái tim quyến rũ
- Tưởng sếp bị liệt mà
Tóm gọn lại chỉ là 2 từ “nhàm chán”. Tôi đang phân vân không biết có nên đưa thẻ tín dụng cho vợ mình không đây
Lũ bạn thân của tôi biết.
Người ta nói, đàn bà là trở ngại lớn của sự nghiệp.
- 10tr 1 đêm – mụ bà nhếch mép
Một khoảng không im lặng bao trùm lấy gian phòng.
Chỉ là, tôi không muốn nghe những lời phàn nàn chết tiệt từ mẹ kế.
Hôm nay, quán bar đông hơn mọi ngày vì là thứ sáu.
Nếu không, tôi sẽ hối hận chết mất.
Thôi thì, 10tr tôi sẽ đến công an lấy sau.
Bạn biết đấy, sau những buổi họp hành căng thẳng những người như chúng tôi sẽ đến chỗ nhậu giải khuây. Nhạc, gái và rượu đó là công thức hái ra tiền. Càng uống càng say càng vui lại càng có cơ hội trèo cao mà chẳng té.
Như thường lệ, tôi bước đến quầy bar và gọi một chai Rum quen thuộc.
- Thích bao nhiêu thì ghi vào.
Tôi nhìn cô từ trên xuống dưới.
Bình luận