Chương 17: 17
Tôi không biết bản nào nghe hay hơn, nhưng nếu có thể bỏ phiếu giấu tên, tôi sẽ bỏ phiếu cho Cùng bàn.
Đèn trong phòng học còn chưa tắt, em vẫn chưa về…”
dàng gì.
“Nằm trong sân trường em ngắm nhìn bầu trời đầy sao…
Bài hát Cùng bàn đang hát này, thật ra tôi đã lén tìm nghe bản gốc trên mạng. Rõ ràng lời ca như thế, âm điệu kéo dài cũng vậy, nhưng tôi vẫn thấy Cùng bàn hát khác hơn.
Tôi nghe Cùng bàn nhẹ nhàng hát lên, nhớ tới bầu trời đêm nay ở thao trường, chỉ có từng áng mây đen xám tối, không thấy được chút ánh sao nào.
Tôi nhìn ra cậu ấy đang căng thẳng, thiết nghĩ chắc cậu ấy không có lòng tin với tài nghệ bản thân, vì vậy tôi vỗ tay cổ vũ: “Cùng bàn à cậu siêu thật, hát hay lắm ấy!”
n, phía thao trường xa xa lại vang lên tiếng hoan hô, bị gió đêm ngăn cách bên ngoài cửa sổ.
Vấn đề này hình như tiêu hao rất nhiều dũng khí của Cùng bàn, tôi thấy cậu ấy hít sâu một hơi, tôi biết nói ra bí mật trong lòng không phải chuyện d�
Vậy mà giờ phút này, tôi dường như thấy được bầu trời đầy sao đó trong mắt Cùng bàn, rực rỡ lưu động, khiến người khác không dời mắt được.
Nói thật, tôi không có thiên phú gì trong chuyện giám định âm nhạc cả.
Cùng bàn lại hỏi một đằng đáp một nẻo, hỏi tôi: “Cậu vẫn muốn biết người tôi thích là ai đúng không?”
Tôi cười xấu hổ, thì ra mấy động tác nhỏ kia vẫn luôn bị Cùng bàn nhìn vào trong mắt, chỉ là cậu ấy không chọc thủng nó ra thôi.
Trong phòng học chỉ còn lại những chiếc bàn trống không, tôi học theo Cùng bàn ngồi lên bàn học, cách lối đi chật hẹp nghe cậu ấy hát lên nỗi lòng mà tôi không hiểu.
Không khí xung quanh hình như căng thẳng hơn rồi.
Tôi cho rằng nói xong câu đó, Cùng bàn sẽ lộ ra nụ cười đắc ý, nhưng cậu ấy lại mím môi chặt hơn, tay cũng bám rịt lấy cây guitar.
“Cùng bàn, cậu không cần lo lắng, cho dù cậu thích ai thì tôi cũng sẽ không nói ra đâu.”
Hát tốt như vậy rồi, cậu ấy còn hồi hộp gì nữa? Tôi nghĩ mãi không ra.
“Không có ai cả, chỉ có cậu thôi.”
Đêm vẫn tiếp di�
“Người đó là ai? Là Bàn trước à, hay là Cán bộ lớp 2?”
“Cùng bàn, cậu sao thế?” Tôi hỏi.
Tôi bị đề tài của Cùng bàn dời đi toàn bộ sự chú ý, không nghĩ tới hôm nay lại có thể được Cùng bàn hát cho nghe, còn được nhận câu trả lời đã suy nghĩ khổ sở từ lâu.
Nhưng nhìn kỹ lại, nào có bầu trời sao gì, phản chiếu trong đôi mắt ấy, chỉ có hình bóng của tôi.
Cùng bàn còn đang ôm cây guitar, mắt không chớp nhìn tôi, dường như có cái gì đó đang nổi lên.
Dư âm của tiếng hát vang lên rất lâu trong phòng học, khi nốt nhạc cuối cùng biến mất trong không khí, tôi mới bất giác tỉnh lại từ trong bầu trời sao kia.
Bình luận