Chương 5: 5
Lúc anh họ tới quán đón tôi, Cùng bàn đã đi cùng với nữ sinh kia. Tận mắt nhìn bọn họ lôi lôi kéo kéo nhau 10 phút trên đường, tôi càng quyết tâm phải cứu cậu ấy ra khỏi bể khổ
“Không thể nào!” Anh họ tức giận vỗ bàn, trà sữa cũng bị văng lên cả quần áo của ổng, “Sao lại có người đẹp trai hơn Lớp trưởng được chứ!”
Tôi so tới so lui một lúc, cuối cùng đưa ra kết luận: “Có lẽ Cùng bàn hơn một chút.”
Tôi giao đống sách vào tay anh họ, hỏi ổng: “Anh có biết làm thế nào để một người chia tay với bà xã người ta không?”
Lớp trưởng của ổng vẫn ngồi yên vị, lông mày cũng không thèm nhếch lên chút nào, nghe vậy lấy giấy ăn ra lau lau cái áo bị bẩn giúp anh họ: “Cậu chú ý một chút*, quần áo toàn trà sữa rồi.”
Anh họ nghe vậy mà giật nảy người, vội vàng đưa đống sách cho Lớp trưởng theo ổng tới đây, quan tâm hỏi tôi: “Em họ à, thà hủy 10 tòa tháp chứ đừng phá hoại hạnh phúc nhà người ta. Em mời anh cốc trà sữa, anh sẽ chỉ cho em cách hành chết thằng kia.”
*你长点心吧 và **点心, 哪里有点心, ông anh họ nghe lọt mỗi từ 点心 là điểm tâm aka đồ lót dạ, bánh ngọt.
Trong lòng tôi càng thấy khó ở hơn.
à, em đẹp trai thế này chẳng lẽ không tranh được nữ sinh kia chắc. Chẳng lẽ có ai thoát được sức hấp dẫn của người nhà chúng ta sao”
Anh họ căn bản không tin mấy câu nói xằng của tôi, uống ừng ực hết cốc trà sữa tôi mời: “Muốn tên kia chia tay không phải rất d�
Tôi không biết ổng lấy đâu ra sự tự tin đó, nghĩ một chút về vẻ ngoài của Cùng bàn, quyết định ăn ngay nói thật: “Nhưng mà, cậu ấy đẹp trai hơn em.”
Tôi nói với anh họ, tôi không muốn hành chết Cùng bàn, tôi chỉ muốn cậu ấy tập trung học hành mà thôi.
Ngài Lỗ Tấn nói đúng, buồn vui của con người đúng là không thể tương thông với nhau, giờ tôi chỉ muốn bịt mồm Bàn trước, về lại với chốn niết bàn ưu thương của mình.
Cùng bàn chẳng mấy khi đến sớm hơn cả tôi, nhưng không có nằm ngủ trên bàn mà đang nghịch di động, không biết có phải đang tán chuyện với ‘bà xã’ của cậu ấy hay không.
“Không thể nào?” Anh họ nửa tin nửa ngờ, chỉ Lớp trưởng đang ngồi bên cạnh ổng hỏi tôi, “Có đẹp trai như tên này không?”
Tôi ủ rũ cúi đầu về nhà, ngày hôm sau lại ủ rũ cúi đầu đi học.
Bàn trước đã đến lớp từ sớm, tôi còn chưa vào phòng học đã nghe thấy tiếng cười ‘khà khà khà’ ma quỷ của cô ấy.
Tôi cẩn thận quan sát khuôn mặt Lớp trưởng của anh họ, anh ấy và Cùng bàn là hai loại hình hoàn toàn khác nhau, mặc dù tướng mạo của họ đều rất đàn ông, nhưng một người là núi băng, người kia là núi lửa, không thể so sánh với nhau được.
Anh họ nói: “Bánh ngọt, bánh ngọt ở đâu**?”
Sau đó lớp trưởng gọi cho anh họ mấy phần bánh ngọt, ổng ‘nhồm nhoàm’ ăn xong thì mang sách của tôi đi luôn, trước khi đi cũng không nói cho tôi biết làm thế nào để khiến Cùng bàn chia tay với người ta.
Bình luận