Chương 1: Lên thuyền
Uyển Sa biết điều này không có gì lạ.
Chỉ có cha mẹ bọn họ biết được ngôi trường này sẽ cải tạo bọn họ ra sao.
Bên cạnh đều là những học sinh tầm tuổi cô khoảng 15~16. Cha mẹ của bọn họ đứng chụm lại, thúc giục con mình nhanh chóng lên thuyền.
Thuyền cập ở bến cảng xong lót ván cầu từ từ hạ xuống. Hơn chục người đàn ông bước xuống cửa thuyền đều mặc đồng phục bằng da màu đen và đeo mặt nạ bảo hộ nhìn rất thần bí, trong tay cầm côn điện, xếp thành hai hàng thẳng tắp như hai hàng rào.
Cô kéo valit lên, xếp hàng đi qua hàng rào bảo vệ hình chữ S và bước lên cầu thang trên thuyền.
Nếu nhìn kỹ hơn sẽ thấy trên bảng tên của họ ghi rõ "Giám thị", phía sau còn đánh số thứ tự.
Đầu người bắt đầu di chuyển, mênh mông biển người, gần cả trăm học sinh lần lượt lên thuyền.
Trên mặt người mẹ lột vẻ xấu hổ, sợ người khác sẽ nghe thấy điều gì, nghiêm khắc kéo tay con trai ra: "Mẹ đã ký hợp đồng, ngoan ngoãn nghe lời thầy cô."
Ngoài bến cảng, giữa làn nước xanh biếc, một con thuyền khổng lồ vù vù lái đến.
n,t tự nguyện lên thuyền trước, nhanh chóng hòa vào dòng người xa lạ.
Những người được đưa đến đây, trong mắt người đời không ít thì nhiều đều có "Vấn đề".
Thậm chí trường ở đâu,t trường học tên gì, thuyền đưa bọn họ đi đâu, cũng không ai biết.
Tiếng khóc, cãi nhau, ồn ào hỗn loạn. Không ai trong số bọn họ sẵn lòng muốn lên thuyền cả.
Giám thị đứng đầu vung tay: "Xếp hàng lên thuyền."
Bốn giám thịt to lớn, hai ở phía trước hai ở phía sau, khiêng một anh chàng cao lớn.
"Mẹ ơi, con muốn về nhà, đừng đưa con đi, con hứa sẽ nghe lời ba mẹ, không bao giờ trang điểm nữa đâu."
Uyển Sa đứng ở bến tàu, tay kéo vali, lẳng lặng chờ tàu cập bến.
Uyển Sa là người duy nhất không có cha mẹ đưa ti�
Bên cạnh có một giám thị kéo cánh tay cậu bé đó, dứt khoát xách cậu ta quăng lên trên mạn thuyền.
Cả người cậu ta to lớn cường tráng như một con trâu, cơ bắp bị dây trói chặt lại kéo căng thành từng khối rắn chắc dọa người.
Uyển Sa nhìn xuống, thấy đám đông chen chúc trong hàng rào bảo vệ đã chủ động phân ra thành một con đường.
Người mẹ lạnh lùng nhìn con trai bị giám thị lực lưỡng kéo đi, giống như cậu ta không phải con trai mình rứt ruột sinh ra vậy.
Ngay khi đến gần cửa thuyền, bên dưới đột nhiên truyền đến tiếng hỗn loạn.
Cô và nhóm người này không quen biết nhau. Mọi người chỉ biết là về sau bọn họ sẽ học cùng một trường.
Phía sau có một cậu bé mặc áo sơmi sặc sỡ hoa văn, giọng nói hơi nữ tính, đột nhiên đổi ý, leo lên hàng rào bảo vệ, nắm chặt lấy cánh tay người mẹ, nước mắt nước mũi ròng ròng.
Bình luận