Chương 57: 57
“Ha ha, huynh ấy luôn lo lắng quá mức như vậy.”
u Hữu Trình càng nỗ lực tiến tới, mấy ngày trước theo chồng ba xa nhà đi buôn bán giao dịch, chính là để tiểu nương tử ăn mặc không lo.
Đôi vợ chồng trẻ này đã sinh hoạt ở đây được một khoảng thời gian, cảm tình rất tốt, đối với mọi người nơi này cũng ôn hòa có l�
Thường Mãn quốc quy định nữ nhân đã kết hôn ra ngoài đều phải mang mạn che mặt, chỉ có ở trong trạch viện mới không cần che, còn nữ tử chưa kết hôn thì có thể xuất đầu lộ viện, vì bản thân mà tìm một người chồng tương lai thật tốt, xem ra bà đã có chút lo lắng quá mức rồi, vì thế liền trả lời: “Vậy con đi sớm về sớm đó.”
Lâm đại nương liền trông thấy khe cửa nhỏ kia ló ra một cái đầu nhỏ, sa mạn đã che hết nửa khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, chỉ trông thấy một đôi mắt long lanh, “Cảm ơn Lâm đại nương, ta đã ăn no rồi, đang tính ra ngoài mua một ít điểm tâm ngọt về ăn.” Bên trong giọng nói mềm mại thi thoảng xen lẫn chút âm tiết khàn khàn.
Lâm đại nương ngẫm lại cũng thấy đúng.
“Nương tử của mình xinh đẹp như hoa, đương nhiên phải lo lắng rồi.”
Thường Mãn quốc, lúc Đại Cảnh Quốc vừa mới khai quốc, liền ký hiệp ước hòa bình với các nước láng giềng, quan hệ đồng minh này ước chừng đã hơn 250 năm rồi.
Trong một ngõ nhỏ, hai tên đại hán vạm vỡ đang đuổi theo một tiểu cô nương, trong tạp âm liên tiếp truyền đến tiếng chửi rủa.
Ta sẽ không đi quá xa đâu, môt lát sẽ trở lại ngay.” Li�
Li�
Cửa lớn vòm tròn của một đại trạch đang đóng, một phụ nhân lớn tuổi từ bên ngoài nói vọng vào: “Ương Ương, nhanh qua nhà Lâm đại nương dùng cơm tối nào.”
***
u Ương Ương không nghĩ tới bản thân có ý tốt, trái lại rước tới kẻ ác uy hiếp, mỗi một phân tiền trên người đều là trượng phu khổ cực kiếm được đưa cho nàng, há có thể nói cho liền cho.
Biên cảnh Thường Mãn quốc.
Tà dương chênh chếch lặn, chiếu rọi nắng chiều khắp cả các đám mây đang phân tán trên bầu trời, đường phố dần sáng ánh đèn, chuẩn bị nghênh đón một buổi tối sinh hoạt nhộn nhịp.
Bọn họ thực sự tức giận, vốn đã sắp sửa dụ dỗ được bé gái đáng yêu tới tay, nhưng không biết từ đâu xuất hiện một phụ nhân thích chõ mỏ vào chuyện người khác, khiến bé gái hoảng sợ đến mức chạy vào cửa hàng cầu cứu, hai bọn họ không có hàng để mang về thanh lâu, không thể làm gì khác hơn là quay đầu tìm kẻ đầu sỏ.
Nơi này cách Đại Cảnh Quốc rất gần, theo như bình thường, thì những nơi biên cảnh sẽ rất hoang vu tiêu điều, nhưng ở đây không như thế, thương nhân hai nước qua lại trao đổi buôn bán rất nhiều, trình độ phồn hoa có thể so với thủ đô của Thường mãn quốc.
“Lâm đại nương, ta ra cửa hơn nửa khuôn mặt đều che mất, còn sợ ta bị người ta bắt mất hay sao?”
u Ương Ương đảm bảo trả lời, vung vung tay nhỏ liền đóng cửa lại.
, Li�
“Hữu Trình đã gửi gắm con cho ta, ta cũng không muốn nửa tháng sau hắn trở về tìm không được nương tử a!” Trên mặt Lâm đại nương mang theo nụ cười hòa ái.
Bình luận