Rong bach kim soi cầu 247 rồng bạch kim Soi cầu 247 thời tiết long thành soi cầu dự đoán xsmb chính xác 100 vip hôm nay https://sxmb.com/

Chương 75: PHONG MANG SƠ HIỂN

"Ừ... Đúng rồi, một năm qua, rốt cục đã xảy ra chuyện gì?"

"Hả?" Lưu Vân tròn mắt, sờ sờ mũi.

Không biết có phải vì bóng đêm quá mức mê hoặc, khiến Lưu Vân bất ngờ có cảm giác bản thân sắp mọc cánh mà bay lên trời. Mãi đến tận lúc hai tay nắm lấy nhau, nhiệt độ ấm áp từ đầu ngón tay truyền tới, Lưu Vân mới tìm về được một chút cảm giác chân thực.

Thệ Thần lông mi hơi rũ xuống, không biết là mừng rỡ hay thất vọng, chỉ nhẹ nhàng cười: "...Lúc đó, ta cho là ngươi tỏ tình với ta."

"Ngươi có biết điều này có ý nghĩa gì không?" Lưu Vân khẽ chớp mắt, một lúc lâu mới nói: "Sau này mới biết."

  Trăng đã lên cao, gió thổi mây bay, nguyệt quang xuyên thấu qua mây mờ, nhẹ nhàng rải xuống đường mòn trong rừng, tuyết tan sương đọng.

"...Nguyên lai các ngươi vẫn ở trong thâm cốc, chẳng trách thế nào cũng tìm không thấy."

Nói tới đây liền không nói gì thêm nữa, chỉ còn lại ý cười nhàn nhạt, ý tứ cũng đã tan dần.

Lưu Vân dừng bước, quay sang nhìn thẳng vào y.

"Ha ha," hiếm khi thấy Lưu Vân lúng túng, Thệ Thần khẽ mỉm cười, "Ta mặc dù biết rõ ngươi không biết, nhưng trong lòng vẫn vui vẻ biết bao nhiêu..."

Mãi đến khi ra khỏi rừng cây, hai bàn tay vẫn nắm lấy nhau. Vì màn đêm che khuất, Lưu Vân chưa từng phát hiện, người bên cạnh khóe miệng hơi cong lên, mãi đến tận trấn nhỏ kế tiếp vẫn chưa hạ xuống.

Thệ Thần thay Lưu Vân vén tóc dài lên, cột lại ở bên dưới mũ, xúc cảm như tơ lụa khiến tâm Thệ Thần khẽ động, chợt trầm thấp cười nói: "Còn nhớ khi đó ta chải tóc cho ngươi không?"

Thệ Thần ngẩn ra, không ngờ hắn lại hỏi trực tiếp như vậy, không khỏi mỉm cười: "Nếu có thể nói ra được, đã không gọi là "thích" rồi." Y hơi nghiêng đầu, đôi mắt sáng rạng ngời rực rỡ, nửa khuôn mặt đẹp như ẩn như hiện dưới ánh trăng ôn hòa.

"...Tại sao lại thích ta?"

Hai người bước chầm chậm trên đường hẹp quanh co, ánh trăng chập chờn, bóng đổ thành đôi.

Thệ Thần vẫn mỉm cười, nhìn lại đôi con ngươi long lanh như hai viên hắc diệu thạch của hắn, nhỏ giọng: "Sao vậy?"

Lưu Vân hơi ngẩn người, gật đầu.

Bình luận

Bạn thấy sao?
0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...