Chương 77: TỀ TỤ
Trác Việt Nhiên chậm rãi đứng dậy, lắc đầu nói: "Ta cũng nên về Vô Song bảo, nơi này. . . Đã không cần ta lưu lại nữa."
Mới ấm lên đã chuyển lạnh, gió mưa lất phất.
"Thệ Môn chủ cớ gì ở đây tự châm tự ẩm?"
Trác Việt Nhiên từ trong ***g ngực lấy ra một dải lụa đỏ thắm, xé đi một nửa nhẹ đặt lên bàn, nói: "Làm phiền Thệ môn chủ đem vật này chuyển giao Ngự trang chủ."
Trác Việt Nhiên chậm rãi đi vào đình. Hắn không che dù, quần áo hơi ẩm ướt vì nước mưa.
Thệ Thần hạ tay xuống, bất động thanh sắc quay đầu lại hướng người vừa đến khẽ mỉm cười: "Trác bảo chủ đây cớ gì lại một mình tới đây, chẳng lẽ cũng là đến uống một chén?"
Lưu Vân trong giấc ngủ mơ màng tỉnh dậy, đối diện lại là một đôi mắt phượng hắc bạch phân minh nhìn mình không chớp.
Thệ Thần liếc nhìn dải lụa đỏ, suy nghĩ chốc lát, hỏi: "Bảo chủ sao không tự tay giao cho hắn?"
"Uống cũng là khổ tửu, cần gì phải lãng phí."
(Sa: Kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng. Haizzzz )
Cuối cùng, vén vạt áo, liền cáo từ rời đi.
Lưu Vân xoay người, vùi đầu vào cổ Lưu Tiêu, ôm eo y lười nhác nói: "Còn không mau ngủ đi, có tinh lực như vậy, ta không ngại làm tiếp một lần..."
Thệ Thần thưởng thức chén sứ trong tay: "Khổ tửu sao?"
Lưu Tiêu khẽ mỉm cười, không nói gì.
Trong lương đình, thanh ảnh độc tọa, bên bàn đá, chén Thanh Từ vẫn còn lưu lại một chút rượu đắng, thanh y nhân đưa rượu đến bên môi, lại "sách" một tiếng, cười khổ lắc đầu, rốt cục vẫn là đặt rượu xuống.
Lưu Tiêu ý cười càng đậm, nắm chặt chăn bông, đưa tay nhẹ nhàng ôm lấy hắn, lúc này mới nghe lời mà ngủ.
Đêm đó, trăng mờ sao thưa, mưa phùn gió thổi. Hoa sen trong ao như ẩn như hiện dưới sấm chớp trên bầu trời. Màn trướng vấn vít, gió thổi cánh cửa khẽ động.
"Cái gì? Ngươi nói Trác huynh đối với ngươi hạ độc?"
Hôm sau, mây tan mưa tạnh.
"Sao còn chưa ngủ?" Lưu Vân sửa lại một chút mái tóc hơi rối của hắn, cười hỏi.
Bình luận