Chương 10: Chap 9 : Quá khứ
Hôm nay, Dylan và Thanh Vũ tới đón bé con ra ngoài chơi nên háo hức đến thật sớm, còn con cún lười biếng kia vẫn còn phơi người trên giường mà ngủ. Bước tới giường, Dylan lay lay người bé con.
Mama mỉm cười gật đầu tỏ ý chào lại hai đứa nhỏ đang đứng trước mặt này. Chào xong thì đã ngó nghiêng ngó dọc, liền biết là đang tìm bé con nhỏ nhắn rồi.
Không những không dậy mà còn xoay người đi hướng khác, vùi mặt vào gối ''ưm''một tiếng tỏ ý khó chịu khi bị phá. Con cún này cũng thật lì lợm, đã vậy Dylan đành phải dùng đến chiêu cuối cùng. Khom người thơm mạnh một cái lên mặt bé con đến mức phát ra tiếng '' chụt '' lớn. Quả nhiên chiêu này cũng thật lợi hại, môi vừa rời khỏi thì bé con đã giật mình tỉnh giấc, ngồi phắt dậy ôm mặt vừa mới bị thơm trộm lúng túng nói :
- Hai đứa đang tìm Tiểu Thiên sao?_ Mama hỏi.
Thanh Vũ nghe vậy liền ngừng lại để trả lời mama.
- Vâng...! Tụi con đang tìm em ấy. Mama có biết Tiểu Thiên đâu không ạ?
- Được được, anh biết rồi! Em mau dậy đi nào. Anh và Thanh Vũ sẽ dẫn em ra ngoài chơi.
Không một tiếng đáp trả, không một tiếng động, bé con vẫn ngủ thật say giấc, có vẻ đánh thức con cún này cũng thật khó a ~
- Mau dậy thôi, đừng lười biếng nữa!_ Dylan vừa nói vừa vỗ vỗ mông nhỏ.
Dylan chạy đến phòng, vừa mở cửa bước vào đã nhìn thấy hình ảnh bé con hệt như con cún nhỏ đang cuộn tròn trong chăn không một khe hở chỉ thò mỗi khuôn mặt nộm thịt ra ngoài. Bé con đáng yêu này như đang thu người vào lớp vỏ phòng vệ ngăn người khác muốn phá hủy giấc ngủ của mình, nhưng không quá vài giây, chăn đã bị cái chân ngắn kia đạp bay xuống đất, dang hai tay hai chân ra sức ngủ. Dylan bất lực đứng nhìn, thật là hết cách mà.
- Chào mama!!!_ Dylan và Thanh Vũ cùng đồng thanh nói, bởi vì ở đây ai cũng kêu người này bằng mama nên Dylan và Thanh Vũ cũng gọi theo.
Thanh Vũ xoay người lại liền không thấy Dylan đâu, cái con người này thật là, đi rồi một tiếng gọi cũng không thèm nói. Còn Dylan thì đang nhìn đông ngó tây tìm bóng dáng bé con đáng yêu của mình, nghe thấy mama nói bé con vẫn còn đang ngủ thì không một lời liền chạy ngay đến phòng ngủ của bé con. Thanh Vũ thở dài ngao ngán, đúng là chỉ có Tiểu Thiên mới có thể làm Dylan nôn nóng tới vậy.
- Anh...anh..vừa mới làm...làm gì vậy?
- Tiểu Thiên còn đang ngủ trên phòng đấy con.
* Năm Tiểu Thiên 6 tuổi.
- Tụi con cảm ơn, tạm biệt mama!
- Aaaa....D...dù như vậy anh cũng..cũng không được thơm em bừa bãi đâu!_ Mặt bé con đỏ ửng cả lên.
Hôm nay Dylan và Thanh Vũ tới trại trẻ mồ côi rất sớm. Mặc trời còn chưa lên hẳn thì hai con người này đã ở trước cổng rồi, chạy vào trong tìm mama của tất cả những đứa trẻ ở đây.
- Hết cách thôi...! Ai bảo Tiểu Thiên Thiên cứ ngủ mãi làm anh gọi mỏi cả miệng!_ Dylan thản nhiên nhún nhún vai.
- Tiểu Thiên Thiên a ~~ dậy đi nào, anh tới đón em đi chơi này!
Bình luận