Chương 15: 15
Nàng nhìn cô bằng ánh mắt khó hiểu.
Cô nhìn nàng, lại là ánh mắt đó, ánh mắt sâu thẳm không thấy đáy của cô, cô đang nghĩ gì??? Nàng thực sự rất muốn biết!!!
- Yoong...yoong...lại muốn làm gì? Đây là công ty đó!
Nàng có chút cảm thương
Cô ta bị làm sao vậy?
Cô trông có vẻ rất mệt mỏi, chắc là tại đống văn kiện kia, đúng là đứng đầu một công ty đâu phải d�
Tim nàng sao lại đập mạnh thế này.
- Em đợi xíu, để tôi coi hết đống văn kiện này rồi sẽ chứng minh, tôi thích nằm dưới hay trên.
- Vào đi.
Cốc cốc.
Cô đang xem tài liệu, bỗng dừng lại. Ánh mắt sắc bén nhìn nàng.
Nàng đẩy cửa bước vào, đóng rầm cửa lại, khuôn mặt tươi cười đã biến mất.
- Cái đó... Tôi chỉ đùa thôi...
Bàn tay bé nhỏ của nàng vươn lên xoa xoa đầu cô.
Cô nheo mắt lại, vừa nãy cô còn tưởng nàng sẽ không tin bắt cô phải chứng minh chứ 😳 😳 😳!!!
Chưa kịp nói, nàng đã bị bịt miệng bằng nụ hôn của cô.
Nàng tức giận nhưng vẫn phải tươi cười, bảo nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào nàng. Cái tên chết tiệt vào phòng cô, mình phải xin phép sao?
...
- Tìm tôi có việc gì, nói mau đi, tôi đang bận lắm...
Một khung cảnh hết sức đẹp, tựa bức tranh thủy mặc của cặp đôi tình nhân đang yêu nhau sâu đậm vậy.
- Im lặng, yoong...chỉ muốn ôm em một lát thôi!
Một giọng nói lạnh lùng như băng vang ra.
Nàng sững sờ, bàn tay mãnh khảnh của cô vòng qua chiếc eo nhỏ của nàng, cả thân hình cao lớn của người con gái bao trùm thân hình bé nhỏ của người nàng.
Câu nói đầy ma mị của hắn khiến nàng đỏ bừng mặt.
- Thưa tổng giám đốc, tôi xin phép vào nha.
Tự dưng lại biến thành đứa trẻ 3 tuổi rồi, thích được ôm, được nũng nịu.
--- hết chap 15----
Nàng hét lên, cô thấy vậy thì bịt miệng nàng lại.
- Yoong...
" Hứ! Lại còn "vào đi"! Sao mà bất lịch sự thế không biết.
Làm gì mà nhìn chằm chằm vào mình thế? Muốn đấu hả!
Vẫn rất ngọt ngào, ngọt hơn kẹo, đã ăn rồi thì khó mà cưỡng lại, chỉ có cách... hoà theo nó... mà thôi.
...
Nàng nhếch mép cười.
Cô đứng dậy, tiến lại gần nàng.
Bình luận