Chương 3: 3
- Vậy ai là người đã kí vào tờ đơn kia.
- Cô...cô thật bỉ ổi...
Cô ta áp sát, hít một hơi hương thơm trên người nàng.
Chết rồi, làm sao bây giờ. Đường cùng rồi.
Cái gì! Tên ác ma này.
- To...to..to quá...
Trước khi ngất nàng còn lẩm bẩm, miệng thì run lập cập.
Cô ta khẽ nhếch môi lên cười.
- Cô... cô muốn làm gì???
- Ai nói tôi với cô là vợ chồng! Xin cô tự trọng giùm!
- Có lẽ giờ này nó đã được đưa đến nơi rồi. Cả sổ hộ khẩu và giấy khai sinh của em.
Cái gì? Mình lại bị lừa rồi. Trời ơi, sao mà ngu thế không biết, ngay từ đầu phải nghi ngờ cô ta rồi chứ!!!
- Ưm... Không...
Nàng càng lùi về sau, thì cô càng tiến tới, rồi đến khi nàng bị cô ép vào vách tường.
- Cô... cô dám lừa tôi!
- Đúng vậy, ai mượn em từ chối hôn ước của chúng ta.
Cô ta áp sát nàng, thản nhiên trả lời.
Nàng lo sợ lùi về phía sau.
Rồi nhẹ nhàng gỡ tấm khăn ra, một màn không chào đón được hé lộ trước mắt nàng. Nàng bất giác hét lên, rồi ngất lịm đi.
- Đúng vậy.
Bàn tay thon dài trắng nõn chạm nhẹ trên mặt cô, rồi từ từ đặt lên môi cô một nụ hôn nồng thắm, nụ hôn bá đạo của cô làm nàng thấy khó thở, gương mặt nàng đã ửng như gấc chín. Nàng bất giác rên lên.
Cuối cùng lại rơi vào tay tên ác ma này.
- Tôi la lên đó... Không được làm bậy...
Sao cơ!!! Thì ra là cô, người mà nàng đã từ chối hôn ước, nàng nghĩ bây giờ đã là thế kỉ 21 rồi, còn hôn ước gì nữa, phải có tình yêu rồi mới kết hôn, đó là qui luật, vì điều đó mà nàng và gia đình đã cãi nhau, nên nàng đã bỏ nhà ra đi.
Cô ta bế xốc nàng tiến thẳng tới chiếc giường.
- Tôi sẽ báo cảnh sát đó, cô mau buông ra. Tôi sẽ... sẽ kiện cô cho coi.
Vẫn là cái giọng nói đùa cợt đó, làn hơi nữ tính phả vào gương mặt nàng, làm nàng bối rối.
- Em kiện chồng mình ư? Vợ chồng ngủ với nhau mà cũng cần phải báo cảnh sát ư?
- Tại vì... tôi có cảm giác với em.
- Tại sao chứ!
Nàng hốt hoảng che ngực lại, chẳng lẽ cô ta định...
Bình luận